Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Hùng Trong Mưa Tuyết
Chưa đầy 30 phút sau, cánh cửa đồn cảnh sát bị đẩy mạnh.
Gió lạnh và những bông tuyết đầu mùa ùa vào theo bước chân của người đàn ông. Mạnh Phù Sinh xuất hiện, như một vị thần bước ra từ bóng tối.
Anh mặc bộ âu phục đen tuyền được cắt may thủ công tinh xảo, khoác bên ngoài chiếc áo măng tô dài, toát lên vẻ uy quyền và khí chất vương giả khiến tất cả mọi người trong đồn cảnh sát phải nín thở.
Gương mặt anh lạnh lùng như băng tảng, đôi mắt đen láy quét một lượt khắp căn phòng, cho đến khi dừng lại ở góc phòng, nơi Diêu Đinh đang ngồi co ro.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, trái tim Mạnh Phù Sinh như bị ai bóp nghẹt. Cô gái của anh, người mà anh nâng niu như báu vật, giờ đây đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch dính đầy máu, cổ tay hằn lên vết còng số 8 lạnh lẽo.
Anh bước nhanh tới, không nói một lời, cởi chiếc áo khoác trên người mình ra, trùm lên người cô. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương bạc hà quen thuộc bao bọc lấy cô, xua tan đi cái lạnh lẽo của phòng giam.
“Đừng sợ. Anh tới rồi.”
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta muốn tan chảy.
Diêu Đinh ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt đầy lo lắng và đau xót của anh. Mọi sự kiên cường nãy giờ sụp đổ. Cô vùi mặt vào lòng ngực anh, khóc nấc lên.
Phía sau Mạnh Phù Sinh, một đoàn người bước vào. Sở Thành dẫn đầu, theo sau là ba luật sư hàng đầu thành phố và một đội ngũ bác sĩ riêng.
Cả đồn cảnh sát náo loạn. Đội trưởng cảnh sát vội vàng chạy ra, nhận ra Mạnh Phù Sinh – vị doanh nhân trẻ quyền lực nhất thành phố.
“Mạnh tổng… ngài…”
Mạnh Phù Sinh đứng thẳng dậy, một tay vẫn ôm chặt vai Diêu Đinh, tay kia đưa ra bắt tay viên đội trưởng, phong thái lịch thiệp nhưng đầy áp lực:
“Xin chào, tôi là Mạnh Phù Sinh. Vợ tôi bị hoảng loạn nên có thể đã không phối hợp tốt. Tôi xin lỗi.”
“Vợ… vợ ngài?” Viên cảnh sát lắp bắp, mồ hôi hột túa ra.
“Phải. Luật sư của tôi sẽ làm việc với các anh. Còn bây giờ, bác sĩ cần kiểm tra vết thương cho cô ấy.”
Các luật sư lập tức tiến lên, đưa ra hàng loạt giấy tờ, lý lẽ sắc bén về quyền phòng vệ chính đáng. Sở Thành thì khéo léo “ngoại giao” với các cảnh sát khác, gọi đồ ăn khuya đến đãi cả đồn.
Đội ngũ y tế vây quanh Diêu Đinh, cẩn thận sát trùng vết thương trên cổ và tay cô. Mạnh Phù Sinh ngồi bên cạnh, nắm chặt tay cô, không rời nửa bước. Anh nhìn vết rạch trên cổ cô, ánh mắt tối sầm lại, chứa đựng cơn thịnh nộ khủng khiếp.
Anh quay sang Sở Thành, ra hiệu đi ra ngoài.
Ngoài hành lang, gió tuyết rít gào. Mạnh Phù Sinh châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn giận đang muốn thiêu đốt tâm trí.
“A Thành, bảo luật sư giải quyết êm đẹp vụ này. Chi bao nhiêu tiền cũng được, hòa giải với phía bên kia. Tôi không muốn hồ sơ của Diêu Đinh có bất kỳ vết nhơ nào. Cô ấy không thể ra tòa, không thể chịu thêm bất kỳ sự thẩm vấn nào nữa.”
“Em hiểu. Còn thằng khốn nạn kia?”
Mạnh Phù Sinh nhả ra một làn khói trắng, ánh mắt tàn nhẫn như loài thú săn mồi:
“Bảo bác sĩ dùng loại thuốc tốt nhất, giữ cái mạng chó của nó lại. Đợi khi cảnh sát khép lại hồ sơ… tôi sẽ tự tay xử lý nó. Tôi muốn nó sống không bằng chết. Chặt tay, chặt chân, hay móc mắt… tùy cậu.”
“Rõ, đại ca.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận