Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ký Ức Đẫm Máu
Tiếng mưa đập vào mái tôn kêu lên những tiếng đanh thép như tiếng roi da giáng xuống da thịt. Mạnh Phù Sinh chìm vào giấc mơ, một giấc mơ mà anh đã cố gắng chạy trốn suốt nửa đời người. Trong cơn mê sảng, anh lại trở về căn phòng hầm tối tăm, ẩm mốc của năm 12 tuổi. Mùi rượu rẻ tiền nồng nặc hòa cùng mùi gỉ sắt của máu.
“Anh hai… đừng, anh hai đừng đánh nữa!” Tiếng hét của Thiển Niệm bé nhỏ vang lên xé lòng.
Người cha say khướt cầm chai rượu vỡ, đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm vào anh. Phù Sinh gầy gò, dùng toàn bộ cơ thể nhỏ bé của mình để che chắn cho em gái sau lưng. Một cú đập mạnh mẽ khiến tầm mắt anh nhòe đi. Máu tươi từ trên trán chảy xuống, cay xè nơi mắt, nhỏ giọt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh không cảm thấy đau, chỉ thấy một nỗi hận thù đang mọc rễ trong xương tủy. Anh đã thề, nhất định sẽ đưa em gái rời khỏi địa ngục này.
Ba không được nói khổ, mẹ không được nói mệt, và anh – không được phép biết đau. Bởi vì nếu anh ngã xuống, Thiển Niệm sẽ không còn ai bảo vệ. Đó là lời thề máu của một đứa trẻ bị thế giới bỏ rơi.
Mạnh Phù Sinh bừng tỉnh giữa đêm khuya, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Khi nhận ra mình đang ở trong căn phòng ấm áp của mình, và bên cạnh là Diêu Đinh đang ngủ say, anh mới dần bình tâm lại. Anh nhìn ngắm khuôn mặt cô dưới ánh trăng mờ nhạt – đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, lông mi dài rũ xuống tạo thành một bóng râm nhẹ trên gò má trắng ngần. Cô giống như một thiên thần rơi xuống vực thẳm của anh để cứu vớt linh hồn anh.
Không kìm được lòng mình, Phù Sinh duỗi tay kéo cô vào lòng. Sự va chạm giữa hai cơ thể nóng rực khiến Diêu Đinh khẽ cựa mình. Cô thức giấc, đôi mắt hạnh ngái ngủ nhìn anh đầy lo lắng: “Phù Sinh… anh lại mơ thấy nó sao?”
Anh không đáp, chỉ dùng môi mình lấp đầy môi cô. Nụ hôn ban đầu mang theo sự khẩn thiết, rồi dần dần trở nên sâu sắc và đầy dục vọng. Anh muốn dùng sự chiếm hữu thể xác để xua đi bóng ma của quá khứ. Bàn tay anh hư hỏng luồn xuống dưới lớp váy ngủ lụa mỏng, mơn trớn vòng eo thon gọn rồi dừng lại nơi vùng đùi trong mẫn cảm.
“Đinh Đinh… cho anh…” Tiếng thì thầm của anh khàn đặc, phả vào tai cô khiến Diêu Đinh run rẩy.
Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, để anh tự do khám phá cơ thể mình. Cô hiểu nỗi đau của anh, và cô bằng lòng dùng chính mình làm thuốc chữa lành. Đêm đó, trong bóng tối, tiếng rên rỉ ngọt ngào của Diêu Đinh hòa cùng tiếng thở dốc nam tính của Phù Sinh tạo nên một bản nhạc nồng nàn. Mỗi lần anh thúc mạnh vào sâu bên trong cô, Diêu Đinh đều cảm nhận được sự khao khát chiếm hữu điên cuồng của người đàn ông này. Anh muốn cô, mãi mãi là của anh, để anh không bao giờ phải trở lại căn phòng hầm đẫm máu kia một lần nữa.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận