Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Thanh Toán
Trời sáng, cái nắng hanh hao của mùa đông không làm dịu đi cái không khí đặc quánh trong con hẻm nhỏ vùng ngoại ô. Mạnh Phù Sinh đứng đó, đôi mắt lạnh như băng nhìn người đàn ông đang run rẩy quỳ dưới chân mình – kẻ đã dám động thủ, làm tổn thương Diêu Đinh tại siêu thị vài ngày trước.
“Tôi… tôi sai rồi Mạnh tổng… cầu xin ngài…” Gã đàn ông lầm bầm, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Phù Sinh không nói một lời, anh cầm cây gậy bóng chày gõ nhẹ xuống mặt đất, âm thanh khô khốc khiến kẻ đối diện hồn xiêu phách lạc. Bất chợt, một tiếng “Rắc” kinh người vang lên hòa cùng tiếng thét xé lòng. Mạnh Phù Sinh không hề nương tay, anh đánh gãy chân gã.
“Đánh gãy chân mày là vì tao nể mẹ mày vất vả, nếu không, hôm nay tao đã phế sạch cả người mày rồi. Đừng bao giờ để tao thấy mày xuất hiện trước mặt cô ấy thêm một lần nào nữa.” Ánh mắt anh lúc đó lạnh lẽo đến mức Sở Thành đứng bên cạnh cũng phải rùng mình. Phù Sinh có thể dịu dàng với Diêu Đinh, nhưng với kẻ thù, anh chính là ác quỷ bước ra từ địa ngục.
Vừa bước ra khỏi hẻm, anh bắt gặp một bà cụ khoảng 60 tuổi đang còng lưng kéo một xe phế liệu nặng nề. Bà cụ hớt hải tránh đường cho Phù Sinh, ánh mắt tràn đầy sợ hãi vì sợ bộ âu phục đắt tiền của anh bị vấy bẩn. Nhìn bóng lưng khắc khổ ấy, Phù Sinh bỗng khựng lại. Anh thấy hình bóng của những người mẹ, người bà đã từng vì miếng cơm manh áo mà bị giẫm đạp trong quá khứ của chính anh.
Anh đột ngột quay lại, đi tới trước mặt bà cụ. Sở Thành ngẩn người, không hiểu sếp mình định làm gì. Mạnh Phù Sinh rút toàn bộ tiền mặt trong ví, không đếm, nhét vào đôi bàn tay run rẩy, nứt nẻ của bà cụ.
“Trời lạnh lắm, bà cầm lấy mua áo ấm mà mặc. Đừng… đừng đưa hết cho con trai bà.” Giọng anh bỗng chốc trầm xuống, mang theo một sự trắc ẩn sâu xa.
Sở Thành thở dài. Mạnh Phù Sinh là vậy, anh có thể bạo tàn nhưng trái tim anh lại mềm yếu trước những nỗi khổ của nhân gian. Có lẽ vì anh đã nếm đủ đắng cay, nên anh hiểu rõ giá trị của một chút hơi ấm lẻ loi.
Khi trở về văn phòng, điện thoại của Sở Thành vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của Chu Yên Nhiên. Phù Sinh chỉ gật đầu, ánh mắt lại trở nên u ám. Anh biết, những rắc rối từ vị hôn thê trên danh nghĩa này vẫn chưa kết thúc. Nhưng tối nay anh chỉ muốn được về nhà, nơi có Diêu Đinh đang đợi anh với bát cháo nóng và một vòng tay ấm áp. Anh thà đối đầu với cả thế giới ngoài kia, còn hơn là phải thấy một giọt nước mắt rơi trên mặt người con gái mình trân quý.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận