Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ly Coca Sủi Bọt Và Lời Nguyền Của Quá Khứ
Hơi sương mờ ảo từ nồi nước lèo nghi ngút khói bao phủ lấy không gian nhỏ hẹp của tiệm mì cá viên cũ. Mùi thơm nồng nàn của tiêu, hành lá và vị ngọt thanh của cá viên vẫn vẹn nguyên như bảy năm trước, nhưng con người ngồi đối diện nhau lúc này đã chẳng còn là những thiếu niên ngây ngô ngày nào. Diêu Đinh lặng lẽ khuấy nhẹ ly Coca, nhìn những bong bóng khí li ti sủi lên rồi vỡ tan trên mặt nước màu nâu đậm, giống như những ảo vọng về một thời thanh xuân tươi đẹp đang lụi tàn trong tâm trí cô.
Đối diện cô, Cung Quan Dương vẫn giữ vẻ hào hoa, phong nhã như xưa, nhưng đôi mắt đã hằn sâu những dấu vết của sự phong trần và một chút gì đó cố chấp đến cực đoan. Cậu ta nhìn cô, ánh mắt như muốn xuyên qua lớp áo mỏng để tìm lại bóng hình của cô gái 19 tuổi đã từng khiến trái tim cậu tan nát.
“Bảy năm qua cậu thế nào?” Câu hỏi của Quan Dương nhẹ bẫng nhưng lại nặng trềnh trịch những u uất.
Diêu Đinh khẽ cười, một nụ cười nhàn nhạt mang theo dư vị của gió sương Tỉnh Hòa. “Siêu thảm, nhưng có lẽ vẫn còn tốt hơn cậu một chút. Ít ra, tớ không phải trốn chạy sang Anh để rồi quay về với một tâm hồn đầy những vết sẹo.”
Cung Quan Dương khựng lại, đôi đũa trên tay khẽ run. Cậu ta cúi đầu ăn mì, vị ngọt của cá viên bỗng chốc trở nên đắng ngắt. “Bảy năm ở Anh là một địa ngục không lối thoát, Đinh Đinh ạ. Tớ đã cố gắng biến mình thành kẻ thành đạt, có tiền, có quyền, chỉ để một ngày quay về đứng trước mặt cậu và nói rằng: tớ có thể cho cậu tất cả.”
Cậu ta ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy một niềm tin mù quáng. “Mình về nước lần này chỉ để làm hai việc: mở công ty riêng và theo đuổi lại cậu. Mình không muốn bỏ lỡ cậu thêm bất cứ giây phút nào nữa. Mạnh Phù Sinh có thể cho cậu cái gì, mình đều có thể cho cậu gấp bội.”
Diêu Đinh đặt ly Coca xuống, tiếng va chạm khẽ khàng giữa đáy ly và mặt bàn gỗ vang lên khô khốc. Cô thở dài, nhìn sâu vào đôi mắt đầy dục vọng chiếm hữu của Quan Dương. “Quan Dương, cậu vẫn chẳng hiểu gì cả. Bảy năm qua tớ sống chẳng ra gì, nghèo khó, đơn độc, nhưng tớ không thấy mệt. Cái tớ mệt chính là sự dây dưa không dứt của những bóng ma quá khứ. Tớ không muốn lại rơi vào vũng bùn một lần nào nữa. Cậu biết rõ mà, người có thể đi cùng cậu đến cuối đời, chắc chắn không bao giờ là tớ.”
Cô đứng dậy, định thanh toán rồi rời đi, nhưng một câu nói của Quan Dương như một nhát dao chí mạng ghim chặt chân cô lại: “Cậu không tò mò tại sao anh ta yêu cậu đến thế nhưng vẫn giữ lại vị hôn thê sao? Cậu có chắc bảy năm qua anh ta luôn chung thủy với bóng hình của cậu? Hay anh ta chỉ đang dùng cậu như một liều thuốc giải khuây cho những áp lực thương trường?”
Diêu Đinh cảm thấy toàn thân cứng đờ. Một cơn gió lạnh lùa qua cửa tiệm, len lỏi vào xương tủy. Những lời của Quan Dương như một loại thuốc độc ngấm dần vào tim cô, khơi gợi lên những nghi ngờ mà cô luôn cố gắng chôn giấu. Liệu Mạnh Phù Sinh có thực sự là bến đỗ bình yên, hay anh cũng chỉ là một cơn bão khác đang chực chờ cuốn bay chút tàn dư hạnh phúc cuối cùng của cô?
Cô không quay đầu lại, bước thẳng ra ngoài màn tuyết đang bắt đầu rơi dày. Trên đường phố Tỉnh Hòa, ánh đèn đường nhạt nhòa hắt bóng một cô gái nhỏ bé đang gồng mình chống chọi với cái lạnh của thế gian và cả cái lạnh từ trong lòng. Cô biết, trò chơi này mới chỉ bắt đầu, và những quân cờ trên bàn đang dần lộ diện những diện mạo đáng sợ nhất.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận