Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hơi Ấm Trong Căn Bếp Nhỏ
Căn hộ của Mạnh Phù Sinh chưa bao giờ mang lại cảm giác là một “ngôi nhà” đúng nghĩa. Nó giống như một phòng triển lãm nghệ thuật đương đại: hoàn hảo, lạnh lẽo và vô hồn với hai tông màu đen trắng chủ đạo. Nhưng kể từ khi Diêu Đinh bước vào, cái không khí băng giá ấy đã bị phá vỡ. Những chiếc gối ôm mềm mại, một vài chậu cây nhỏ xanh mướt trên bệ cửa sổ, và quan trọng nhất là mùi hương của sự sống đang bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách.
Chiều tối nay, tuyết ngoài trời rơi như trút nước, bao phủ cả thành phố trong một màn sương trắng xóa. Trong gian bếp nhỏ, Diêu Đinh đang loay hoay với nồi canh cà chua thịt bò. Hơi nóng từ nồi canh bốc lên nghi ngút, làm mờ đi tấm kính cửa sổ, tạo nên một không gian riêng tư và ấm cúng đến lạ kỳ. Cô mặc chiếc sơ mi trắng của Phù Sinh, vạt áo dài quá đùi, đôi chân trần trắng nõn thỉnh thoảng lại kiễng lên để lấy gia vị trên kệ cao.
Mạnh Phù Sinh vừa về đến cửa. Anh đứng lặng, nhìn bóng dáng mảnh mai của người phụ nữ mình yêu đang bận rộn trong bếp. Anh vốn là kẻ không biết đến khái niệm “nhà” từ năm 12 tuổi. Đối với anh, nhà chỉ là nơi để ngủ, để hồi phục sức lực cho những trận chiến thương trường khốc liệt vào ngày hôm sau. Nhưng lúc này, nhìn thấy Diêu Đinh, anh bỗng cảm thấy một luồng điện ấm áp chạy dọc sống lưng.
Anh lặng lẽ đi tới, từ phía sau vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của cô. Anh vùi mặt vào hõm cổ thơm mùi dâu tây và sữa tắm của cô, hít lấy hít để cái mùi vị của sự bình yên.
“Anh về rồi à?” Diêu Đinh mỉm cười, đôi má hồng rực vì hơi nóng của bếp lửa. Cô xoay người lại trong vòng tay anh, đưa thìa canh lên môi anh. “Nếm thử xem nào, đầu bếp mới vào nghề đấy!”
Thịt bò vẫn còn hơi dai, vị chua của cà chua hơi gắt, nhưng đối với Phù Sinh, đây là món ăn ngon nhất mà anh từng được thưởng thức trong đời. Anh nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt chứa đựng cả một đại dương bao dung. Anh chợt nhận ra, Diêu Đinh không chỉ là người tình, cô là linh hồn của anh. Nếu mất đi cô một lần nữa, anh chắc chắn sẽ tan thành tro bụi.
“Về sau không cần phải làm những việc này đâu.” Phù Sinh thì thầm, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve gương mặt mịn màng của cô. “Để anh mướn người giúp việc. Em chỉ cần ở bên cạnh anh, xinh đẹp và vui vẻ là đủ rồi.”
“Em thích làm mà.” Diêu Đinh nũng nịu, dụi đầu vào lồng ngực vững chãi của anh. “Làm cho anh ăn, em thấy hạnh phúc.”
Bữa cơm tối diễn ra trong sự im lặng ngọt ngào. Họ không cần nói quá nhiều lời đường mật, chỉ cần một cái chạm tay vô tình dưới bàn, hay một ánh mắt giao nhau cũng đủ để hiểu thấu tâm can đối phương. Tuy nhiên, giữa sự bình yên ấy, trong lòng Diêu Đinh vẫn phảng phất nỗi lo về Chu Yên Nhiên và những lời cảnh báo của Quan Dương. Cô biết, hạnh phúc này mỏng manh như đóa hoa tuyết đầu mùa, chỉ cần một cơn gió lạ cũng có thể làm nó tan biến. Nhưng đêm nay, cô chọn cách tạm quên đi tất cả, để được đắm chìm trong hơi ấm mà người đàn ông này mang lại.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận