Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dục Vọng Và Sự Chiếm Hữu
Đêm xuống, căn phòng ngủ rộng lớn của Mạnh Phù Sinh chỉ còn lại ánh sáng vàng mờ ảo hắt ra từ chiếc đèn bàn trang trí. Không khí đặc quánh mùi hương của tình yêu và sự khao khát. Diêu Đinh nằm trên giường, bộ váy ngủ bằng lụa màu đỏ rượu vang càng làm tôn lên làn da trắng như tuyết và những đường cong mê hoặc của cô.
Cô đang nhâm nhi một viên chocolate đắng, đôi môi mọng đỏ khẽ mím lại, tạo nên một hình ảnh đầy khiêu khích. Mạnh Phù Sinh vừa bước ra từ phòng tắm, mái tóc còn ướt nước, những giọt nước nhỏ dọc theo lồng ngực săn chắc xuống vùng bụng với những đường rãnh nam tính. Anh nhìn thấy cô, và ngay lập tức, ngọn lửa dục vọng trong anh bùng cháy dữ dội.
Anh đi tới, thô bạo lấy viên chocolate từ tay cô rồi ném sang một bên. “Cơm thì không ăn nhiều, bây giờ lại bắt đầu ăn đồ ăn vặt.” Giọng anh trầm khàn, chứa đựng một sự áp chế không thể cưỡng lại.
Anh bế thốc cô lên, nhìn bộ dáng bất mãn đầy nũng nịu của cô, anh bỗng thấy cô thật quyến rũ. “Đi rửa mặt đi, ông xã đưa em đi ngủ.”
Cái xưng hô “ông xã” khiến tim Diêu Đinh lỗi nhịp. Cô đỏ mặt đấm nhẹ vào vai anh, nhưng sức lực ấy chỉ như gãi ngứa cho con mãnh thú đang thức tỉnh trong người Phù Sinh. Khi anh đặt cô xuống giường và phủ bóng đen của mình lên cơ thể cô, Diêu Đinh biết mình không thể chạy thoát.
“Phù Sinh… tối qua chẳng phải anh đã…” Cô thốt lên yếu ớt khi bàn tay thô ráp của anh bắt đầu luồn xuống dưới lớp váy lụa, mơn trớn vùng đùi trong mẫn cảm.
“Anh ăn chay suốt bảy năm rồi, một lần làm sao đủ?” Anh thì thầm vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt khiến toàn thân Diêu Đinh run rẩy. “Đinh Đinh, em có biết em nhìn ngon miệng đến mức nào không?”
Những nụ hôn của Phù Sinh bắt đầu rơi xuống cổ, xương quai xanh rồi dừng lại ở bộ ngực căng đầy của cô. Anh dùng môi lưỡi dày vò những nụ hồng nhỏ, mút mát một cách tham lam như một đứa trẻ thèm sữa. Diêu Đinh ngửa cổ, tiếng rên rỉ thoát ra từ kẽ răng, tay cô vô thức đan chặt vào mái tóc ướt của anh.
“Ưm… Phù Sinh… nhẹ một chút…” Cô nỉ non xin tha, nhưng càng xin, Phù Sinh lại càng thêm hưng phấn.
Bàn tay anh hư hỏng luồn vào trong hoa huyệt đã sớm ướt đẫm mật đào của cô. Cảm giác tê dại lan tỏa khắp đại não. Anh bóp chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, nâng hông cô lên để sự thâm nhập được sâu hơn. Ánh mắt anh đỏ rực đầy chiếm hữu nhìn chằm chằm vào biểu hiện của cô dưới thân mình.
“Kêu tên anh đi, Đinh Đinh. Nói cho anh biết, em là của ai?”
“Em là của anh… Mạnh Phù Sinh… làm ơn… cho em…”
Diêu Đinh hoàn toàn buông bỏ sự tự tôn cuối cùng, cô chỉ còn biết thuận theo bản năng mà đón nhận sự va chạm mãnh liệt của người đàn ông này. Đêm nay, anh không còn là vị tổng tài điềm tĩnh, mà là một kẻ điên cuồng muốn dùng cơ thể mình để khắc ghi dấu ấn lên từng tế bào của người phụ nữ mình yêu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận