Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Mưa Và Sự Chiếm Hữu Tuyệt Đối
Cơn mưa rào bất chợt cuối hạ trút xuống thành phố, biến những ánh đèn neon ngoài kia trở nên nhòe nhoẹt, loang lổ như những vệt màu sơn dầu hỗn loạn. Trong căn hộ áp mái sang trọng, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập thình thịch và tiếng mưa rơi lộp độp vào cửa kính sát đất.
Diêu Đinh đứng bên cửa sổ, hơi lạnh từ lớp kính thấm qua làn da mỏng manh, nhưng trong lòng cô lại đang rực lên một ngọn lửa không tên. Cô vừa tắm xong, trên người chỉ khoác độc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của Mạnh Phù Sinh. Vạt áo chỉ vừa đủ che đi bờ mông tròn trịa, để lộ đôi chân dài trắng muốt, thon thả ẩn hiện theo từng cử động. Mùi hương sữa tắm thoang thoảng quyện với mùi hổ phách nam tính còn vương trên áo hắn tạo nên một thứ hương vị kích thích khứu giác đến lạ lùng.
“Đang nghĩ gì mà thất thần vậy?”
Một vòng tay rắn chắc bất ngờ ôm chầm lấy cô từ phía sau. Hơi ấm nóng rực từ lồng ngực Mạnh Phù Sinh áp sát vào tấm lưng mảnh khảnh của cô, truyền đến một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến Diêu Đinh khẽ rùng mình. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương cơ thể đàn bà, chòm râu mới cạo lởm chởm cọ xát vào làn da non nớt gây nên cảm giác nhột nhạt đầy mị hoặc.
“Anh về lúc nào thế? Em không nghe tiếng cửa.” Diêu Đinh nghiêng đầu, cố gắng né tránh sự tấn công dồn dập của hắn, nhưng giọng nói lại mềm nhũn như nước, chẳng có chút uy lực nào.
Mạnh Phù Sinh không trả lời, bàn tay to lớn, thô ráp của hắn bắt đầu không an phận mà luồn vào trong vạt áo sơ mi, trực tiếp chạm vào làn da mịn màng nơi vòng eo thon gọn. Hắn vuốt ve, nắn bóp nhẹ nhàng nhưng đầy tính chiếm hữu, ngón tay cái miết nhẹ lên vùng da nhạy cảm khiến hơi thở của Diêu Đinh bắt đầu trở nên dồn dập.
“Nhớ em.” Hắn thì thầm vào tai cô, chất giọng trầm khàn, đục ngầu dục vọng đặc trưng của đàn ông trưởng thành. “Cả ngày hôm nay trong đầu anh chỉ toàn hình bóng của em, Diêu Đinh, em là yêu tinh phương nào xuống đây hại anh vậy hả?”
Diêu Đinh xoay người lại, đối diện với ánh mắt sâu thẳm như đại dương đen ngòm của hắn. Trong đôi mắt ấy phản chiếu hình ảnh nhỏ bé của cô, và cả ngọn lửa tình dục đang bùng cháy dữ dội. Cô đưa tay lên, ngón tay thon dài vuốt ve gương mặt cương nghị, từng đường nét như được tạc tượng của hắn.
“Anh nói quá rồi. Em chỉ là một người phụ nữ bình thường…”
“Bình thường?” Mạnh Phù Sinh nhếch mép cười, nụ cười nửa miệng đầy tà khí và hư hỏng. Hắn cúi xuống, cắn nhẹ lên vành tai cô, thì thầm: “Một người phụ nữ bình thường có thể khiến Mạnh Phù Sinh này điên đảo, muốn ngừng mà không được sao? Em biết không, ngay lúc này, anh chỉ muốn xé nát cái áo này ra, để xem bên trong em đang giấu giếm vẻ đẹp gì.”
Lời nói trần trụi của hắn khiến mặt Diêu Đinh đỏ bừng. Cô biết, đêm nay mình không thể thoát khỏi hắn, và thực tâm, cô cũng không muốn thoát. Sự bá đạo, cường thế của Mạnh Phù Sinh luôn là thứ thuốc phiện khiến cô nghiện ngập, đắm chìm.
Hắn bế bổng cô lên, dễ dàng như bế một con búp bê. Diêu Đinh theo bản năng quắp chặt hai chân vào hông hắn, cảm nhận rõ rệt sự thay đổi cương cứng nơi hạ bộ của người đàn ông. Hắn ép cô vào vách kính lạnh lẽo, sự tương phản giữa cái lạnh sau lưng và cái nóng rực phía trước khiến mọi giác quan của cô như bùng nổ.
“Phù Sinh… vào phòng…” Cô yếu ớt phản kháng.
“Không, ngay tại đây.” Hắn gầm nhẹ, đôi môi nóng bỏng phủ xuống, chiếm đoạt đôi môi anh đào của cô một cách thô bạo nhưng cũng đầy kỹ thuật. Lưỡi hắn cạy mở hàm răng cô, luồn lách vào trong, quấn quýt lấy chiếc lưỡi đinh hương, hút hết mọi mật ngọt. Nụ hôn triền miên, ướt át, tiếng chùn chụt vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe thật dâm mĩ.
Bàn tay hắn không còn kiêng dè, mạnh mẽ xé toạc hàng cúc áo sơ mi, để lộ bầu ngực căng tròn, trắng nõn nà đang phập phồng kịch liệt. Đầu ngực hồng hào dựng đứng lên vì lạnh và vì kích thích. Ánh mắt Mạnh Phù Sinh tối sầm lại, hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên, day cắn, trêu đùa.
“Ưm… a…” Diêu Đinh không kìm được tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng. Cô ngửa cổ ra sau, mái tóc đen dài xõa tung như thác đổ, đôi tay bấu chặt vào bờ vai rộng của hắn. Cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu ngực xuống tận bụng dưới, nơi thâm tâm đang dần trở nên ẩm ướt.
“Em đẹp lắm, Đinh Đinh…” Hắn thì thầm, bàn tay lần xuống nơi tư mật, luồn qua lớp quần lót mỏng manh. Ngón tay thon dài chạm vào nụ hoa ướt át, khéo léo trêu chọc. “Nhìn xem, em ướt đến thế này rồi, cái miệng nhỏ này đang khóc vì nhớ anh sao?”
“Anh… đồ hư hỏng…” Diêu Đinh hổn hển mắng yêu, nhưng hông cô lại vô thức uốn éo, cọ xát vào tay hắn để tìm kiếm thêm khoái cảm.
Mạnh Phù Sinh cười khẽ, tiếng cười rung lên trong lồng ngực. Hắn bất ngờ rút tay ra, kéo phăng chiếc quần lót vướng víu xuống, ném sang một bên. Không một chút dạo đầu thêm nữa, hắn nâng hông cô lên, một lần đâm mạnh vào tận sâu bên trong.
“Aaa!” Diêu Đinh hét lên một tiếng, cảm giác bị lấp đầy đột ngột khiến cô vừa đau vừa sướng. Sự to lớn, nóng hổi của hắn như muốn xé toạc cô ra, nhưng cũng lấp đầy mọi khoảng trống cô đơn trong tâm hồn.
Mạnh Phù Sinh gầm nhẹ, hắn giữ chặt eo cô, bắt đầu di chuyển. Từng cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát, đi sâu vào điểm mẫn cảm nhất của cô. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch”, tiếng thở dốc ồ ồ, tiếng rên rỉ kiều mị hòa lẫn vào tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ tạo nên một bản giao hưởng hoan lạc đầy mê hoặc.
“Gọi tên anh…” Hắn ra lệnh, mồ hôi ướt đẫm trán, nhỏ giọt xuống bầu ngực trắng ngần của cô.
“Phù… Phù Sinh… chậm… chậm một chút…” Diêu Đinh nức nở, cả người cô run rẩy theo từng nhịp điệu của hắn. Cô cảm thấy mình như con thuyền nhỏ chòng chành giữa cơn bão biển, chỉ có thể bám víu vào người đàn ông này để không bị nhấn chìm.
“Không chậm được. Em chặt quá, Đinh Đinh, em đang mút chặt lấy anh…” Hắn cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt sinh lý nơi khóe mắt cô, động tác dưới thân lại càng thêm hung hãn, điên cuồng.
Đêm nay, mưa vẫn rơi không ngớt, và trong căn phòng này, xuân sắc cũng tràn trề, triền miên không dứt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận