Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dư Vị Ngọt Ngào Và Bữa Sáng “Bất Ổn”
Ánh nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu rọi lên chiếc giường lớn lộn xộn, minh chứng cho một đêm “chiến đấu” kịch liệt. Diêu Đinh mơ màng tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự đau nhức ê ẩm lan tỏa khắp toàn thân, đặc biệt là vùng eo và nơi tư mật. Cô khẽ rên một tiếng, định cựa mình thì phát hiện mình đang bị giam cầm trong một vòng tay cứng như thép.
Mạnh Phù Sinh vẫn còn ngủ say. Gương mặt hắn khi ngủ bớt đi vài phần sắc lạnh, tàn khốc của một ông trùm thương trường, thay vào đó là nét trẻ con hiếm thấy. Hàng mi dài rợp bóng, sống mũi cao thẳng tắp, và đôi môi mỏng bạc tình – đôi môi mà đêm qua đã hôn khắp cơ thể cô, thốt ra những lời đường mật chết người.
Diêu Đinh nằm im, ngắm nhìn hắn, trong lòng dâng lên một niềm hạnh phúc ngọt ngào xen lẫn chút chua xót. Họ đã đi qua bao nhiêu sóng gió mới có được những giây phút bình yên thế này. Cô đưa tay định vuốt ve hàng lông mày của hắn, nhưng vừa chạm nhẹ, bàn tay đã bị bắt lấy.
Mạnh Phù Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy không hề có chút ngái ngủ, mà trái lại, sáng quắc và đầy tinh quái. Hắn kéo tay cô lên môi hôn nhẹ, giọng nói khàn khàn đặc trưng buổi sáng vang lên: “Chào buổi sáng, bà xã. Định sàm sỡ anh lúc anh đang ngủ sao?”
Diêu Đinh đỏ mặt, rút tay lại: “Ai là bà xã của anh? Ai thèm sàm sỡ anh? Em chỉ định… xem anh đã dậy chưa thôi.”
“Thế à?” Hắn nhếch mép, bàn tay hư hỏng bắt đầu luồn vào trong chăn, trượt dọc theo đường cong cơ thể cô, dừng lại ở bờ mông căng tròn, bóp nhẹ một cái. “Dậy rồi thì sao? Em định chịu trách nhiệm cho chuyện tối qua thế nào đây? Anh mệt lắm đấy.”
“Anh mà mệt á?” Diêu Đinh trợn tròn mắt, nhớ lại sự sung mãn như mãnh thú của hắn đêm qua. “Người mệt là em mới đúng! Anh… anh đúng là cầm thú!”
Mạnh Phù Sinh bật cười sảng khoái, hắn lật người, đè cô xuống dưới thân mình. Da thịt trần trụi cọ xát vào nhau, nóng hổi. Hắn cúi xuống, cọ chóp mũi vào mũi cô: “Cầm thú cũng chỉ với một mình em thôi. Ngoan, nói anh nghe, chỗ đó còn đau không?”
Câu hỏi quan tâm nhưng đầy sỗ sàng khiến Diêu Đinh ngượng chín mặt. Cô quay đi, lí nhí: “Hơi… hơi đau.”
Ánh mắt Mạnh Phù Sinh dịu lại, hắn hôn nhẹ lên trán cô, rồi trượt xuống môi, xuống cổ, để lại những dấu hôn đỏ chót như đánh dấu chủ quyền. “Lát nữa anh bôi thuốc cho. Giờ thì… chúng ta đi ăn sáng nhé?”
“Em không muốn dậy. Em mệt.” Diêu Đinh nũng nịu.
“Được, vậy để anh phục vụ em.” Hắn nói xong liền bước xuống giường, không hề che đậy cơ thể cường tráng tuyệt đẹp của mình, thản nhiên đi vào phòng tắm. Diêu Đinh nhìn theo bóng lưng với những vết cào xước do chính cô gây ra đêm qua, tim lại đập lỗi một nhịp.
Một lúc sau, mùi thơm của trứng ốp la và bánh mì nướng bay vào phòng. Mạnh Phù Sinh bưng khay đồ ăn vào, đặt lên bàn trang điểm, rồi quay lại bế bổng Diêu Đinh – lúc này đã quấn chăn kín mít – ra ghế sofa.
“Há miệng ra nào.” Hắn xé một miếng bánh mì, đưa đến tận miệng cô.
Diêu Đinh ngoan ngoãn ăn, cảm giác được chiều chuộng như công chúa khiến cô thấy không chân thực. “Phù Sinh, sao hôm nay anh tốt đột xuất thế? Có âm mưu gì không?”
Mạnh Phù Sinh liếm nhẹ vụn bánh mì dính trên mép cô, ánh mắt tối sầm lại, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm: “Ăn no rồi mới có sức vận động tiếp chứ. Em nghĩ anh tha cho em dễ dàng vậy sao? Tối qua mới chỉ là món khai vị thôi.”
Diêu Đinh sặc miếng trứng trong cổ họng, ho sù sụ. Cô trừng mắt nhìn hắn: “Anh… anh…”
“Anh sao?” Hắn cười tà, bàn tay lại bắt đầu mon men vào trong lớp chăn, chạm vào đùi non mềm mại của cô. “Đinh Đinh, em biết không, nhìn em ăn ngon miệng, anh lại thấy… đói thứ khác.”
Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ám muội. Bữa sáng bình yên dường như sắp biến thành một “bữa tiệc” khác, nóng bỏng và cuồng nhiệt hơn nhiều. Mạnh Phù Sinh không cho cô cơ hội từ chối, hắn cúi xuống, hôn lên xương quai xanh lộ ra sau lớp chăn, thì thầm: “Anh muốn ăn em… ngay bây giờ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận