Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chuyến Đi Bất Ngờ Và Cảnh Biển Caspi
Sau những ngày tháng cuồng nhiệt ở thành phố, Mạnh Phù Sinh quyết định đưa Diêu Đinh đi nghỉ dưỡng. Điểm đến là vùng biển Caspi thơ mộng – nơi mà Diêu Đinh từng buột miệng nói muốn đến một lần trong đời.
Chiếc máy bay tư nhân đáp xuống sân bay trong ánh hoàng hôn rực rỡ. Gió biển mặn mòi thổi tung mái tóc dài của Diêu Đinh khi cô bước xuống cầu thang máy bay. Trước mắt cô là biển trời mênh mông, xanh ngắt một màu, đẹp đến nao lòng.
“Thích không?” Mạnh Phù Sinh ôm eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió.
“Thích lắm! Đẹp hơn cả trong tưởng tượng của em.” Diêu Đinh reo lên vui sướng, đôi mắt lấp lánh như sao sa.
Họ ở trong một căn biệt thự biệt lập nằm sát bờ biển, với thiết kế mở, bốn bề là kính để có thể ngắm nhìn đại dương mọi lúc mọi nơi. Không có người làm, không có vệ sĩ, chỉ có hai người bọn họ trong thế giới riêng biệt này.
Buổi tối, họ cùng nhau nướng hải sản trên bãi cát. Mạnh Phù Sinh – người đàn ông quen cầm bút ký hợp đồng – giờ đây xắn tay áo, mồ hôi nhễ nhại đứng nướng tôm, nướng cá cho người yêu. Diêu Đinh ngồi bên cạnh, cầm ly rượu vang đỏ, ngắm nhìn hắn say sưa. Cô nhận ra, người đàn ông này khi rũ bỏ lớp áo vest quyền lực, trở về với vẻ đời thường, lại càng quyến rũ chết người.
“Này, em nhìn anh đến mòn cả mặt rồi đấy. Có muốn nếm thử không?” Mạnh Phù Sinh quay sang, bắt gặp ánh mắt si mê của cô, cười trêu chọc. Hắn đưa con tôm nướng thơm phức đến trước miệng cô.
Diêu Đinh há miệng cắn một miếng, vị ngọt của tôm tươi hòa quyện với gia vị cay nồng lan tỏa trong khoang miệng. “Ngon quá! Anh giỏi thật đấy.”
“Anh còn nhiều cái giỏi hơn, lát nữa cho em nếm thử.” Hắn nháy mắt đầy ẩn ý.
Ăn xong, họ nắm tay nhau đi dạo dọc bờ biển. Sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát trắng mịn, ánh trăng bạc trải dài trên mặt nước tạo nên khung cảnh lãng mạn như trong truyện cổ tích.
“Đinh Đinh.” Mạnh Phù Sinh đột nhiên dừng lại, xoay người cô đối diện với mình. Ánh trăng soi rõ gương mặt nghiêm túc hiếm thấy của hắn.
“Sao vậy anh?”
“Cảm ơn em.” Hắn nói khẽ.
“Cảm ơn vì cái gì?”
“Cảm ơn vì đã quay lại bên anh. Cảm ơn vì đã cho anh cơ hội yêu em lần nữa.” Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, thành kính lên trán cô. Không có dục vọng, chỉ có sự trân trọng vô bờ bến.
Diêu Đinh xúc động, nước mắt rưng rưng. Cô vòng tay ôm cổ hắn, kiễng chân hôn lên môi hắn. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước, rồi dần trở nên sâu đậm, nồng nàn. Vị mặn của gió biển, vị ngọt của rượu vang, và vị tình yêu hòa quyện vào nhau khiến cả hai say đắm.
Giữa trời đất bao la, sóng biển rì rào làm chứng nhân, họ trao nhau nụ hôn nồng cháy, khẳng định tình yêu vĩnh cửu. Mạnh Phù Sinh bế bổng cô lên, xoay vài vòng trên bãi cát. Tiếng cười hạnh phúc của Diêu Đinh vang vọng, tan vào tiếng sóng biển đêm hè.

Bình luận (0)

Để lại bình luận