Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn nữa trong ký ức của tôi, anh luôn chăm sóc tôi chu đáo hơn cả bố mẹ, những người thường xuyên vắng nhà vì bận rộn. Dù bận muốn chết nhưng anh vẫn chuẩn bị bữa sáng cho tôi, và vào những ngày mưa, anh luôn đứng ở cổng trường với chiếc ô.

“Đi chơi không?”

Đôi khi, anh còn tìm đâu đó được vé xem buổi diễn tôi ao ước và kéo tôi ra khỏi chiếc sofa nơi tôi lười biếng nằm dài.

Bạn bè tôi khi tình cờ biết chuyện này đều ngạc nhiên. Họ nói tôi thật kỳ lạ, bảo rằng làm gì có ai lại thân thiết với anh trai mình đến thế, nếu đó là anh trai, tao thà không có còn hơn, một đứa bạn với mấy ông anh trai nói với vẻ mặt đầy vẻ chán ghét.

‘Liệu đó có phải là… thân thiết không?’

Có lẽ vì cách biệt tám tuổi.

Còn với tôi, những người bạn mang theo vết bầm tím và kể lể trong giờ ăn trưa chuyện đánh nhau với anh em của họ lại gần gũi hơn về mặt cảm xúc, thế nhưng mọi người lại nghĩ mối quan hệ giữa tôi và anh là thân thiết hơn.

Tôi không thể giải thích cảm giác xa lạ ấy với người khác, một thứ gì đó khác hẳn với sự thân thiết. Ngay cả với chính mình, tôi cũng không lý giải được.

Dù sao thì trong tuổi thơ của tôi, anh trai là một người vừa kỳ lạ vừa hoàn hảo.

“Anh không có bạn gái à?”

“Sao thế? Muốn giới thiệu ai cho anh à?”

“Anh nói gì thế?”

Một ngày nọ, tôi hỏi anh lúc đó đang học đại học rằng anh có bạn gái chưa, anh bật cười. Rồi anh vò rối tóc tôi khi đang ngẩn ngơ nằm trên đùi anh.

“Sao? Hay là em có người em thích rồi?”

Đôi mắt đen láy của anh nhìn tôi chằm chằm.

“…Không.”

Khi anh cúi đầu, tóc mái anh rũ xuống tạo thành bóng trên chiếc mũi cao.

“Nếu có người em thích thì nói với anh nhé? Anh sẽ tư vấn cho…”

Cùng một bụng sinh ra, chắc chắn phải làm từ cùng chất liệu, nhưng sao lại khác biệt đến thế? Nếu chúng tôi là hai con người được làm từ cùng một khối nguyên liệu thì có lẽ anh được làm từ phần tốt nhất, còn tôi là phần thừa còn lại.

‘Không cần so sánh với anh con.’

Trái với lo lắng của bố mẹ, tôi lại cảm thấy tội lỗi vì nghĩ về anh một cách không thoải mái. Anh tốt với tôi đến thế cơ mà.

À, đúng rồi. Có một điều thôi. Anh có một phần tính người. Đó là anh bị dị ứng, nên tôi không thể nuôi những con vật tôi thích trong nhà. Những loài thú có lông, ấm áp như chó, mèo, thỏ, chuột hamster…

“Em thích chúng, nhưng vì anh mà không nuôi được, phải làm sao đây?”

Ở điểm này, anh có vẻ rất con người. Những ngày tôi đến nhà bạn và trở về với bộ quần áo đen lấm lem lông trắng là đôi lông mày đẹp đẽ của anh lại trùng xuống.

“Không sao đâu, bố mẹ cũng không thích.”

Tôi đã luôn muốn trở thành bác sĩ thú y từ lâu rồi. Dù không xuất sắc như anh nhưng tôi vẫn chăm chỉ học để duy trì điểm số vì ước mơ đó.

Anh có một sở thích ngoài việc học. Là nấu ăn.

“Anh.”

Nhìn món yu-rin-gi chiên giòn* đẹp như trong sách nấu ăn, tôi lẩm bẩm trong lúc ngẩn ngơ cầm đũa.

(*yu-rin-gi là món gà rán chiên giòn kiểu Hàn. Thường kết hợp với rau củ tươi và nước sốt chua ngọt)

“Ừ. Sao thế?”

“Anh không mệt à?”

“Cái gì? Xin việc sao?”

Anh sắp đến độ tuổi phải chuẩn bị tìm việc. Tôi nghĩ anh chắc chắn sẽ làm tốt thôi. Anh cởi tạp dề, lau khô tay rồi ngồi xuống.

Thay vì cầm đũa, anh nhìn tôi chăm chú. Một cử chỉ im lặng như ra hiệu tôi nói tiếp.

“Ý em là… ánh mắt của mọi người.”

Trong mắt tôi, anh như thể… một người sinh ra trên sân khấu? Không có khoảnh khắc nào để thở sau tấm rèm… như đang chơi một trò nhập vai. Người con trai hoàn hảo, người anh hoàn hảo, người tiền bối hay hậu bối hoàn mỹ ở trường đại học. Nhưng nếu là diễn kịch, thì diễn cho ai? Vì cái gì?

‘Đây là nhà mình mà. Ít nhất ở đây, anh có thể thoải mái mà. Hãy thể hiện con người thật của mình…’

Bình luận (0)

Để lại bình luận