Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tại sao phải vứt bỏ chứ? Đừng làm vậy.”

“Nó khiến em đau khổ.”

Đó là lý do của anh.

“Nếu không bỏ chúng đi, em sẽ mãi mắc kẹt trong quá khứ.”

“…”

“Không thể sống như thế được, Soobin à.”

Đúng là một lý lẽ chính đáng.

“Đừng cứ nghĩ mãi về những thứ đã mất. Dù có nghĩ chúng cũng không trở lại được. Người sống thì phải tiếp tục sống. Bố mẹ cũng sẽ mong em làm vậy.”

Lý lẽ chính đáng, nhưng… tôi vẫn lén anh giữ lại vài bức ảnh. Những bức ảnh gia đình.

***

Một năm sau vụ tai nạn, tôi đã hòa nhập giữa những con người chẳng biết gì về sự kiện đó. Khi trở thành học sinh cấp ba và chuyển xuống Daejeon, những người bạn tôi quen năm đó thấy tôi thật kỳ lạ.

“Đó là khu học tốt mà. Thông thường chẳng phải người ta sẽ tìm cách ở lại đó dù có phải giả mạo hộ khẩu hay không sao?”

“Chỉ là…”

Tôi bắt đầu có nhiều bí mật hơn, và những bí mật ấy dù chỉ từng chút một, nhưng rất tự nhiên đã tạo ra khoảng cách với những người bạn mới quen.

“Vì… muốn ở cùng gia đình.”

Tất cả đều là một phần trong nỗ lực để quên đi sự kiện ấy. Nhưng liệu có thể quên được không, khi tôi và anh trai vẫn nhớ về nó dù đã bỏ lại mọi thứ để rời đi.

Qua sự tồn tại của anh, tôi lại nhớ, giống như cách tôi nhìn những bức ảnh cũ và nhớ lại những kỷ niệm mà ngày ấy gợi lên.

Thực ra, thứ cần phải chia cắt, thứ cần phải bỏ lại không phải là những di vật, mà là anh.

Nhưng trước khi tôi nhận ra điều đó, bóng của chúng tôi đã hòa làm một. Như lời anh nói, giờ đây chúng tôi là một. Hòa lẫn vào nhau và không thể tách rời.

Sau sự kiện ấy anh đã thay đổi. Kể từ sau vụ tai nạn, anh trở nên ám ảnh với việc bảo bọc tôi, như thể mắc chứng rối loạn lo âu.

Anh cố gắng lấp đầy khoảng trống của bố và mẹ trong tôi. Mặc dù không ai có thể lấp đầy khoảng trống ấy, anh vẫn làm tất cả những gì một người bảo hộ có thể làm.

Anh lo cho tôi bữa sáng và bữa tối, đưa tôi tiền tiêu vặt, đều đặn mua giày và quần áo mới, và còn mang hoa đến dự lễ nhập học. Việc quan tâm đến điểm số của tôi giờ cũng là trách nhiệm của anh.

Năm đó anh nhận bằng tiến sĩ. Rồi anh vào làm tại công ty đã tài trợ học phí cho anh. Nghĩ lại thì, anh hẳn bận rộn hơn tôi rất nhiều nhưng người chăm sóc tôi vẫn luôn là anh.

“Trường học thế nào? Có cần đi học thêm không?”

“Ừm…”

“Có kết bạn chưa?”

Trong suốt thời gian đó, tôi chỉ biết ngây ra.

“Chỉ là…”

Khi tôi đáp rằng có vài đứa cùng ăn cơm, anh hỏi đó là những ai. Tôi lúng túng, không muốn trả lời nên hỏi lại.

“Còn anh thì sao?”

“Anh?”

“Anh có ai cùng ăn cơm không?”

“…”

“Uống rượu, đi chơi… hay có hẹn hò với ai không?”

Anh không trả lời. Tôi ngập ngừng, nhìn sắc mặt anh rồi nói.

“Anh, anh về muộn cũng không sao đâu, em không còn là trẻ con nữa, không có lý do gì khiến anh không thể sống cuộc đời của mình vì em cả. Dù trong mắt anh em vẫn còn nhỏ đến đâu…”

Tôi định nói rằng tôi có thể tự lo cho mình. Dù chưa phải người lớn, nhưng tôi đã đủ trưởng thành đến mức ấy rồi.

Tôi không hề có ý định trở nên lệch lạc vì vụ việc ấy.

Chỉ riêng việc tự trách bản thân vì còn sống đã khiến tôi ngập trong cảm giác tội lỗi, vậy nên nếu tôi trở nên hư hỏng hay đi chệch hướng thì cái chết của bố mẹ, những người lẽ ra có thể sống thay vì tôi, chẳng phải sẽ trở nên… vô nghĩa sao?

“Không phải vì em đâu.”

Anh ngồi ở bàn ăn, chống cằm và nói.

“Anh làm thế vì anh muốn.”

Tôi nhìn sắc mặt anh.

“Em không cần phải lo về vấn đề của anh.”

Giờ đây, mối quan hệ giữa chúng tôi đã hoàn toàn khác. Trước đây, tôi có thể bỏ qua hoặc cười nhạo những chuyện như thế này, nhưng giờ thì không thể. Cảm giác mắc nợ, tội lỗi, và khi nhận ra tôi đang dè dặt, anh mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận