Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“À đúng rồi, đừng nghĩ đến việc đi làm thêm nhé, anh sẽ đưa tiền tiêu vặt nhiều hơn. Giờ phải tự lo một mình rồi, chỉ học thôi đã đủ mệt. Đừng cố ôm đồm kẻo đổ bệnh, cứ tập trung vào việc em thích, anh dư sức lo tiền cho em.”

Lý do anh khuyên ở riêng thay vì ký túc xá, khuyên học thay vì làm thêm chỉ vì anh không muốn Soobin xây dựng bất kỳ mối quan hệ đúng nghĩa nào với người khác. Woosung muốn từ từ cô lập Soobin.

Như vậy thì em mới chỉ còn biết dựa vào anh thôi…

“Bố mẹ còn sống cũng sẽ nói như anh thôi.”

Đó là một câu thần chú. Soobin không thể cử động nổi.

Một thời gian sau khi vào đại học, Soobin trông có vẻ ổn. Cùng lúc đó, Woosung đang đưa công ty vừa lập lên quỹ đạo.

Vốn thì bao nhiêu cũng có, tiền đầu tư cũng gọi được kha khá. Woosung đã đăng ký rất nhiều bằng sáng chế. Để công ty tự vận hành một cách tự nhiên, Woosung không muốn bị ai trong xã hội này giám sát hay khống chế mình.

Kiểu người đó có bố mẹ là đủ rồi. Việc gì phải tự đeo thêm còng nữa?

Để bảo vệ tự do, Woosung sẵn sàng bỏ ra bao nhiêu thời gian và công sức cũng được.

Anh đều đặn nhận báo cáo về những gì Soobin đang làm thông qua mọi người. Đúng như dự đoán, Soobin đang dần tan vỡ.

Chắc giờ này cậu hẳn đã nhận ra mình nghiện cái gì rồi nhỉ, đúng lúc ấy Woosung quyết định xuất hiện như một vị cứu tinh.

Căn nhà bừa bộn chính là minh chứng cho trạng thái tinh thần của Soobin.

“Cứ để em yên đi! Sao anh lại làm thế với em! Sao lại với em!”

“Dù em sống tệ hại thế nào thì cứ để em yên đi! Chính anh đã khiến em ra nông nỗi này! Chính anh! Anh là đồ đồng tính à!”

“Tại ai mà em thành ra thế này hả!”

Khi đến lúc đón Soobin về, Soobin đã bị dồn vào chân tường. Em trai anh gào lên.

“Soobin à. Anh đã bao giờ đổ lỗi cho em dù chỉ một lần chưa?”

Woosung nói.

“Ừ, giờ đổ lỗi cho anh thấy thoải mái chưa?”

Soobin không đáp nổi câu nào.

“Em cũng thích mà?”

Woosung thấy lời mình mói thật nực cười. Cái cách cậu vùng vẫy trông giống cơn giãy giụa cuối cùng chỉ khiến anh thấy đáng yêu mà thôi.

Woosung đã khơi dậy cảm giác tội lỗi trong Soobin. Anh biết làm thế Soobin sẽ chẳng thể phản kháng nổi. Soobin lập tức tan chảy trước lời Woosung nói. Woosung liền kéo Soobin đi.

“Không đi học cũng chẳng làm gì khác, đến bản thân còn không chăm nổi, sống như rác trong thùng rác, rốt cuộc em muốn gì?”

Về nhà thôi, anh nói.

“Nhìn em xem. Đổ lỗi cho người khác mà tự hủy hoại đời mình. Anh không để em như thế.”

‘Thế này là đủ rồi.’

Woosung nghĩ.

“Anh đã cứu em thế nào, với cái giá ra sao.”

Nuôi lớn rồi tự mình ăn thịt sao lại là tội được? Woosung đã cứu Soobin.

‘Em là của anh, anh đã quyết định thế rồi.’

Vì vậy Soobin là của anh.

***

Dù hoàn toàn có thể chọn chỗ ở tốt hơn ở Seoul, anh vẫn quay về ngôi nhà cũ thời còn sống cùng bố mẹ chính vì nơi này là nơi Soobin còn vương vấn nhất.

Sau lần Soobin định bỏ trốn, kế hoạch của Woosung càng tinh vi hơn.

Anh muốn tạo ra một nơi mà Soobin không bao giờ dám nghĩ đến chuyện bỏ trốn nữa. Phòng cho Soobin đã chuẩn bị sẵn. Dù sao cuối cùng rồi cũng sẽ gộp chung phòng, nhưng… vừa đặt cậu lên giường, Soobin đã hoảng loạn.

“Hôm nay hãy thử xem, liệu em là đồng tính, anh là đồng tính, hay cả chúng ta hai đều là.”

Để sửa lại cái đầu đang âm mưu bỏ trốn, anh đã nhịn cả năm trời. Đó là giới hạn rồi. Trước đây anh trói hai tay cậu lại chỉ vì không muốn chạm vào cậu nữa.

Ngày hôm đó, Woosung đã dạy dỗ và yêu chiều Soobin cho đến khi cậu khóc, nước mắt nước mũi cùng nước từ dưới chảy hết ra.

“A, muốn, muốn ra, sắp bắn rồi, anh ơi, xin, xin lỗi, xin lỗi, em xin lỗi…”

Trước tiên phải khiến Soobin tự miệng nói “xin lỗi, em xin lỗi, em sai rồi” đã.

“Sao thế, hôm nay thử xem em chịu được bao nhiêu lần nhé. Soobin à.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận