Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thứ bảy tuần này đi cắt tóc rồi ngắm hoa anh đào nhé?”

Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, anh sẵn sàng làm một người anh trai tốt. Hoặc anh cũng sẵn lòng cư xử như người yêu khi không có ai nhìn, Woosung chỉ muốn Soobin mất hết lý trí.

Trong lòng anh chỉ mong cậu mãi mãi ở nhà mình nhận sự cưng chiều mà thôi.

Vài tháng sau, Soobin nộp đơn nghỉ học trường cũ, thi lại và vào một trường kém hơn rất nhiều. Woosung nhanh thóng thay đổi suy nghĩ. Anh thấy thế cũng không tệ.

Dù sao nếu em không học đại học thì bố mẹ chắc chắn sẽ buồn lắm.

Công anh chăm em cũng thành công cốc.

Một vết nhơ để người ngoài bắt bẻ Soobin, Woosung cũng thấy hơi khó chịu. Có lẽ vì lâu nay anh đã đóng vai trò gần như cha mẹ. Hơn nữa, vài năm nữa anh còn muốn đưa cậu vào làm ở công ty mình.

Sao anh lại không nghĩ tới điều đó nhỉ?

Mấy năm sau sau khi tốt nghiệp đại học, Soobin ủ rũ vì không xin được việc, Woosung đã dỗ dành rồi nhận Soobin vào làm tại công ty mình.

Thật tuyệt khi cậu luôn ở trong tầm mắt. Thỉnh thoảng Woosung sẽ gọi Soobin vào phòng, đặt cậu ngồi lên đùi mà vuốt ve em trai mình.

‘Cuộc đời mình hoàn hảo rồi.’

Woosung nghĩ.

‘Hoàn hảo, ngọt ngào. Chẳng mong đợi điều gì nữa.’

Thế mà đôi khi người ta vẫn hay hỏi với vẻ ngạc nhiên.

Tại sao không kết hôn, chưa gặp được người hợp ý à.

‘Mình kết hôn làm gì.’

Woosung chỉ mỉm cười thay vì nói thật lòng.

Mấy tháng trước, đứa em trai từng lén đi xem mắt thất bại đã khóc nức nở và nói.

“Nếu không có anh thì em phải làm sao?”

Đã từng là đứa em tìm mọi cách đẩy anh ra khỏi cuộc đời mình.

“Giờ không có anh thì em sống thế nào đây?”

Giờ đây, em trai sợ anh biến mất khỏi cuộc đời mình, sợ đến phát hoảng. Khoảnh khắc ấy thật sự khiến Woosung xúc động. Người phụ nữ dám giới thiệu xem mắt cho Soobin đã bị anh đuổi việc ngay lập tức, sau đó còn phá nát đời cô ta.

Woosung kìm nén niềm vui tràn trề, đáp.

“Vì tôi vẫn còn thích công việc của mình. Cũng chưa thấy cần thiết.”

Bây giờ tôi đã có đứa em đáng yêu khóc lóc vì sợ tôi biến mất rồi cơ mà, nhưng không thể nói ra điều đó.

***

‘A, thật sự đáng yêu chết đi được.’

“Soobin à, sao lại không có anh?”

Đêm đó, Woosung dịu dàng an ủi Soobin.

“Giờ anh đang ở đây mà, anh đang ở đây thì em lo cái gì.”

“Suỵt… Anh khác với bố mẹ, Soobin à. Nhìn anh này.”

Đôi mắt ướt át của Soobin đang nhìn anh run rẩy.

“Anh sẽ không bỏ rơi em đâu.”

Nhìn vào đôi mắt ấy, anh biết. Soobin đã hoàn toàn thuộc về anh.

“Anh là của em. Cũng như em là của anh vậy…”

Đó là sự thật.

“Giao em cho anh đi.”

Có lẽ cảm thấy yên tâm vì những lời đó, khi anh đâm vào trong Soobin và ấn đúng chỗ cậu thích, vừa vuốt ve vừa khen đẹp, mắt Soobin liền run rẩy ngọt ngào, sôi lên vì khoái lạc. Giống như cái ấm nước vừa bật nút là sôi ùng ục…

Nhìn đôi mắt mờ đi vì sướng đến không phân biệt được gì, Woosung nghĩ. Thật đáng yêu biết bao.

‘Anh thấy em cực kỳ, cực kỳ đáng yêu.’

Em có thứ mà anh không có, có lẽ vì thế, hoặc vì dòng máu giống nhau chảy qua giữa hai ta, ngay từ lúc em còn trong nôi anh đã thấy em đáng yêu đến không nói nên lời.

Thật đặc biệt.

‘Đáng yêu, đáng yêu, thật sự quá… đáng yêu.’

Anh đã muốn làm điều này từ rất lâu rồi.

Sao cậu lại mang tội lỗi vì vụ tai nạn đó chứ? Woosung nghĩ.

Dù sao thì người cũng chết rồi, tai nạn ấy với tôi là may mắn.

Nếu được quay lại vài năm trước và cho tôi cơ hội cứu một trong ba người, tôi vẫn sẽ chọn em, nhưng tôi không nói ra đâu.

Vì chính cảm giác tội lỗi này là cái vòng cổ siết chặt cổ Soobin.

Và người giữ dây xích ấy chính là Woosung.

Woosung làm đúng như điều anh đã luôn muốn làm từ lần đầu gặp Soobin, ôm chặt lấy em trai mình rồi hôn tới tấp lên trán cậu.

-Hết-

Bình luận (0)

Để lại bình luận