Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi đã nói gì nào, quả nhiên chó hoang không nghe lời. Chủ nhân sẽ chơi cùng em, thật thích chơi?” đối phương nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô: “Chó cái không phải muốn nhìn thấy mặt tôi sao?/”

Chu Vãn bị dọa tới mặt trắng bệch, không ngừng khóc thút thít, đầu lắc liên tục, hai mắt mở to, không thể tin được, cô như phát điên co người rúc sâu vào tủ quần áo, giống như con mèo nhỏ bị kinh động.

Nhưng bàn tay mang bao tay da đen kia không chút kiên nhẫn thong thả vươn tới, không khác gì nửa tiếng trước, dịu dàng nhưng nắm chặt cô, sau đó thô bạo, tàn nhẫn kéo túm cô ra khỏi tủ quần áo.

Độ ấm của bàn tay không khác gì trước đó.

Từ trước tới nay ngài hay chủ nhân đều là một người!

Âm thanh vang từ cameras có thể ghi âm trước, ‘chủ nhân’ chỉ phụ trách đưa ra mệnh lệnh, đây là vì tránh việc bại lộ thân phận. Từ đầu tới cuối, bọn họ đều là một, chỉ là chủ nhân chịu trách nhiệm lừa gạt, nhục nhã cô, còn ngài thì im lặng đứng một bên trào phúng nhìn cô động dục, lạnh nhạt diễn kịch mà thôi.

Vậy mà cô chủ động cầu xin hắn!

Hoang đường. Quá hoang đường.

Súc sinh bị chủ nhân lừa gạt là chuyện hết sức bình thường, cô lại cảm thấy tức giận, phẫn nộ không gì sánh bằng, cảm xúc này lại vượt qua cả hoảng sợ.

Không, vốn dĩ cô có quyền phẫn nộ, bởi vì cô là người, cô không phải chó!

“Cút! Buông tôi ra! Anh đi chết đi!”

Đèn trần chợt lắc lư trên không trung, Chu Vãn hoảng hốt nhìn thấy sự lạnh lẽo và u ám trong đôi mắt đối phương, ngay lập tức trở nên lạnh lẽo như băng.

Hắn bình tĩnh nắm chặt cổ tay của cô, lạnh nhạt lên tiếng: “Thật sự muốn thấy tôi chết sao?”

Sau đó, tay bị nắm chặt tới sinh đau, hắn hơi ngồi xổm xuống, nắm chặt tay cô kéo mặt nạ xuống, Chu Vãn lập tức hóa đá, đồng tử co rụt lại.

“Tạ…Tạ Hách?”

Khuôn mặt này cô đã nhìn không biết bao nhiêu lần.

Mày kiếm, mắt sáng, nhưng đôi mắt vô cùng đào hoa, luôn có vẻ cong cong mỉm cười, dĩ nhiên là một người con trai dịu dàng săn sóc như ánh mặt trời. Nhưng lúc này ngũ quan đã rõ nét hơn, trở nên sắc bén hơn, khuôn mặt anh tuấn toát ra ý cười lạnh nhạt, rõ ràng là khuôn mặt quen thuộc của 7 năm trước, nhưng biểu cảm lại cực kỳ xa lạ, sâu kín nhìn chằm chằm cô, không khác gì nhìn chằm chằm con mồi cả.

Chu Vãn khát vọng tới gần khuôn mặt đó, tay nhẹ nhàng chạm vào, nhưng vô thức lùi về sau khi nhìn thấy đôi mắt kia, Tạ Hách nắm chặt tay cô, chậm rãi nói: “Tôi không phải hắn.”

Chu Vãn không cảm thấy đau đớn ở cổ tay nữa, mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm đối phương, nhìn thấy nốt ruồi gần thái dương trên khuôn mặt hắn, nước mắt và phẫn nộ như thủy triều kéo tới.

Rõ ràng chỉ có Tạ Hách mới có nốt ruồi ở nơi đó.

“Bảy năm…Em tìm anh bảy năm rồi, anh đã trở lại nhưng vì sao không nói với em, vì sao muốn đối xử với em như vậy!”

Bảy năm trước, Tạ Hách đã leo núi tuyết một mình sau đó không quay lại nữa.

Tạ Hách không để ý tới cô, chớp mắt một cách bất cần, đôi mắt đào hoa từng nóng rực khi nhìn cô giờ chỉ còn sự lạnh lẽo và u ám. Hắn lẳng lặng nắm chặt tay đang giãy dụa của cô, lại dùng thêm sức, chậm rãi kéo đối phương đứng lên, trầm giọng nói: “Nhìn thấy mặt tôi rồi, hình như em đã quên mất thân phận của bản thân.”

Chu Vãn giãy dụa, sau khi biết đối phương là Tạ Hách, cô không còn sợ hãi nữa: “Buông tay…Anh buông tôi ra!”

Tạ Hách shh một tiếng, giọng nói lạnh lẽo không khác gì băng vang lên: “Có ý bỏ trốn, hô to gọi nhỏ với chủ nhân, không hề có lòng kính sợ của một con chó nên có, em càng ngày càng khó bảo.”

Nói xong, trước mắt Chu Vãn tối sầm, cô hôn mê bất tỉnh.

Khi Chu Vãn tỉnh lại cô đang bị nhốt trong lồng.

Cơ thể bị lột sạch quần áo, cô vừa tỉnh lại đã nhìn thấy một người bắt chéo chân ngồi trên sô pha nhìn máy tính, cô định lên tiếng nói chuyện, trên cổ đột nhiên truyền đến cơ đau nhức tê dại, sau đó lan khắp người cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận