Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Á…” là giật điện.

Vòng trên cổ biến thành vòng cổ bằng kim loại màu đen, bên trên vẫn treo lục lạc như trước, nhưng nó có thêm chức năng giật điện.

Chu Vãn tỉnh táo lại trong cơn đau nhức, hắn không để ý tới cô, cô không ngừng phẫn nộ đánh lên lồng sắt, tạo ra âm thanh, đối phương vẫn bình tĩnh như trước giống như không nghe thấy vậy. Chu Vãn không dừng lại liên tục đánh lên lồng sắt, lục lạc trên cổ vang lên âm thanh cực kỳ vang dội.

Cuối cùng hắn cũng đi tới, ngồi xổm trước lồng sắt, nhàn nhạt nói: “Chó kêu cái gì?” giọng nói cực kỳ nguy hiểm.

Cơ thể Chu Vãn cứng đờ, đột nhiên ý thức được người này chỉ có cùng khuôn mặt với Tạ Hách, trước khi cởi mặt nạ xuống, vẫn luôn đùa bỡn tra tấn cô, nhìn cô làm trò. Hắn hoàn toàn khác với Tạ Hách trong trí nhớ của cô.

Cô rụt người về phía sau theo bản năng. Tạ Hách đưa tay vào trong túm lấy vòng cổ của cô, thô bạo kéo cô về trước, giọng điệu cảnh cáo: “Trước khi tôi dạy dỗ em, em an tĩnh một chút.”

Đây là một phòng ngủ rất lớn, bên hông có cửa sổ sát đất, bên cạnh giường đặt một đồng hồ điện tử, xem ra bình thường anh đều nghỉ ngơi ở đây.

Chu Vãn đã bị nhốt trong lồng lâu lắm rồi, lồng sắt rất nhỏ, cô chỉ có thể cuộn tròn hoặc là quỳ rạp. Tạ Hách cầm một dĩa nước tới đặt vào lồng sắt, ra lệnh cô uống nước, hắn vừa mới xoay người rời đi, dĩa nước đã bị ném mạnh ra ngoài. Tạ Hách không để ý tới.

Chu Vãn rúc người trong lồng sắt, tư thế không hề thoải mái, cô không ngừng điều chỉnh tư thế, nhìn thấy đã qua mấy tiếng rồi, cho dù cô có thu hút sự chú ý của đối phương như nào, Tạ Hách vẫn không để ý tới cô cho tới lúc ăn cơm.

Trời tối, Chu Vãn bắt đầu cảm thấy vừa khát vừa đói, không còn sức mà ngồi phịch xuống, cuối cùng cô nhìn thấy Tạ Hách đi tới. Một lần nữa đặt dĩa cơm có miếng sandwich cho cô.

“Ăn hết nó trong mười phút. Tôi chỉ nói một lần.”

Chu Vãn không nhúc nhích, cô nhìn chằm chằm hắn.

Tạ Hách cười: “Em còn suy nghĩ kỳ lạ, cảm thấy tôi là bạn trai cũ của mình sao?”

“Nơi này…Chỉ có tôi và chó của tôi thôi.”

Chu Vãn lập tức cầm dĩa cơm vứt thẳng ra bên ngoài.

Cô không phải chó! Cô không tin, người cô ngày đêm mong nhớ, khổ sở tìm kiếm bảy năm trời lại biến thành dáng vẻ như này, đây là kết quả mà cô có được sau ngần ấy năm chờ đợi thì không bằng giết cô đi.

Bầu không khí trở nên trầm mặt.

Người đàn ông trước mặt lấy chìa khóa ra, giọng điệu bất đắc dĩ nói: “Vãn Vãn, tính tình của em lớn thật đấy.”

Cửa lồng mở ra, Chu Vãn nhanh chóng bị nắm tóc kéo tới, cô té mạnh xuống sàn nhà, hắn ngồi xổm xuống, nắm chặt cổ cô, đồng thời tách hai chân cô ra, cắm hai ngón tay vào âm đạo của cô.

“Tôi là ai quan trọng sao?”

“Em vẫn luôn tìm kiếm người yêu cũ của mình, bây giờ người đã trở về như mong muốn của em, vì sao em vẫn không nguyện ý công khai tình cảm với hắn, người đã yêu em nhiều năm như vậy, 7 năm qua cũng không ai biết tới sự tồn tại của mối tình đầu của em?”

Quả nhiên là hắn.

Tạ Hách là mối tình đầu lúc cấp 3 của cô, Tạ Hách theo đuổi cô một năm trời hai người mới ở bên nhau, nhưng thời điểm đó cô tâm cao khí ngạo, không muốn để mọi người biết chuyện tình cảm này, cho nên đã giấu diếm. Ở bên nhau được hai năm, cho dù bọn họ rất ngọt ngào, nhưng vẫn có vô số người tỏ tình với cô. Sau khi thi đại học xong, Tạ Hách bất mãn, cô đã tiện tay cầm tạp chí in núi Tuyết lên nói đùa với hắn, nếu hắn tới nơi này tỏ tình với cô, cô sẽ đồng ý. nhưng sau đó, Tạ Hách đã đi núi tuyết lại không trở về.

“Tạ Hách, đã chết.” hắn thưởng thức hàng lông mi run rẩy của cô, gằn từng chữ một: “Tôi chỉ là chủ nhân của em.”

Sau mấy lần khuếch trương, Tạ Hách nhanh chóng tách hai chân cô ra, đâm mạnh vào âm đạo, Chu Vãn không ngừng giãy dụa, nhưng đều phí sức, hơn nữa hôm nay phát hiện hắn rõ ràng còn đáng sợ hơn người kia gấp mấy lần. Tiếng cơ thể va chạm vang lên, Chu Vãn cứng họng há to miệng, nước mắt chảy đầy mặt, nhưng bên dưới lại nhanh chóng tìm được khoái cảm cao trào trong sự đau đớn, tư thế banh rộng chân vẫn giữ nguyên, hắn mạnh bạo ra vào bên trong cô, cô muốn nức nở rên rỉ, nhưng trên cổ truyền tới cảm giác tê dại vì giật điện, cô đành nén tiếng rên rỉ khiến nó trở thành tiếng thở dốc thống khổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận