Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Vãn ngồi ở hàng thứ ba, cô không dám quay đầu nhìn lại, bởi vì mỗi người đều không có mặt.

Đây là giấc mộng, tỉnh lại sẽ không có việc gì.

“Chu Vãn, sao ngây người ra đó, đi lên giải đề này đi.”

Thầy giáo kêu cô.

Chu Vãn do dự, lại không khống chế được bước chân, cô đi lên bục giảng, nhận phấn từ tay thầy. Chu Vãn nhìn thoáng qua đề bài, đã nhìn ra cách giải nhưng tay như bị trói lại, không cách nào viết lên bảng được.

“Sao nào, không biết làm sao?”

Cả lớp im lặng như tờ, như đang chờ đợi câu trả lời của cô, Chu Vãn lẳng lặng đứng trên bục giảng, phát hiện bản thân không thể lên tiếng.

“Thi tốt rồi sẽ không để thầy vào mắt nữa sao?”

Giọng người đàn ông đột nhiên dữ dằn lên, ngay sau đó, Chu Vãn bị nắm cổ áo, ngã ngồi trên bục giảng. Chu Vãn ngồi bệt trên bục giảng, cổ áo sơ mi đồng phục đã bị kéo ra.

Cả lớp kinh hô lên.

Lúc này Chu Vãn mới để ý, bên dưới đều là bạn nam không có bạn nữ nào.

Người đàn ông cầm thước hỏi: “Đối với loại con gái hư hỏng không coi ai ra gì như này phải trừng phạt như nào đây?”

Bên dưới vang lên tiếng trả lời, bầu không khí trở nên ồn ào lên.

“Đánh mông!”

“Cởi sạch quần áo, dạy dỗ tới khi cô ta nghe lời.”

“Chịch cô ta!”

“…”

Chu Vãn bị dọa sợ đến mức kêu lên, đột nhiên cơ thể có lại quyền kiểm soát, cô đẩy người đó ra rồi chạy về phía cửa, đáng tiếc là cô vẫn bị túm tóc lại trước khi cánh cửa được mở ra, cô bị thô bạo ném lên bục giảng, người đàn ông nhẹ nhàng kéo áo sơ mi của cô ra.

“Không cần…” đây là phòng học, là bục giảng!

Nhưng không ai nghe cô nói cả, mọi người đều đứng lên, vây xung quanh buc giảng nhìn cô. Người đàn ông cởi áo lót của cô ra, thịt vú trắng nõn rũ trước ngực.

“Mẹ nó!”

“Trên người cô ta viết gì đấy?”

“Chó cái? Bồn chứa? Đây là có nghĩa gì vậy thầy, thì ra học sinh giỏi là gái điếm.”

“Ai đã viết chữ lên vú của cô ta thế?”“…”

Mọi người chợt im lặng.

Có người lớn mật đưa tay ra cầm đầu vú của cô kéo lên trên.

“Tiểu Vãn, cậu thật sự muốn kết hôn sao?”

Bạn thân lo lắng nhìn Chu Vãn đã biến mất hai tháng, đột nhiên xuất hiện ở nơi này.

Khi cô ta biết Chu Vãn mất tích đã báo cảnh sát, cùng người nhà họ Chu tìm cô rất lâu, kết quả sau khi Chu Vãn trở về lại nói bản thân đi du lịch nước ngoài trong ba tháng nay.

Càng đáng sợ hơn là cô còn dẫn bạn trai về cùng, còn muốn kết hôn trong vòng nửa năm. Bọn họ trở về để làm lễ đính hôn. Sau khi đính hôn xong sẽ ra nước ngoài kết hôn, không quay về nữa.

Dường như tất cả mọi người đều không đồng ý với quyết định lỗ mãng này của cô, nhưng khi Chu Vãn giới thiệu bạn trai của cô trước đông đảo mọi người, hắn là một du học sinh, sau khi nhìn dáng vẻ đầy khí chất tiến sĩ thần kinh học và nhà tâm lý học, những lo lắng của mọi người đều tan biến. Cha mẹ Chu cùng mọi người đều thay đổi thái độ, ngược lại còn thúc giục Chu Vãn nhanh chóng kết hôn.

Chỉ có bạn thân chưa từng bạn trai của Chu Vãn cảm thấy thật sự rất kỳ quái, vì sao tất cả mọi người đều thay đổi thái độ ngay lập tức như vậy.

Bạn thân nắm chặt tay Chu Vãn: “Vì sao cậu đột nhiên lỗ mãng như vậy, không giống cậu chút nào.”

Chu Vãn nở nụ cười linh động, dịu dàng không khác gì bình thường, cô giống như chìm trong hạnh phúc lớn lao: “Tôi không lỗ mãng, tôi cũng không hối hận vì đã quen biết anh ấy, là anh ấy đã cứu tôi, anh ấy cho tôi cảm giác an toàn mà từ trước tới nay tôi chưa từng có. Tôi yêu anh ấy thật lòng.”’

Bạn thân nhìn người bạn đang nói trước mặt, biểu cảm không khác gì kẻ ngốc, giác quan thứ sáu mách bảo cô ta có sự nguy hiểm, không thích hợp, có gì đó không đúng.

Cô ta lắc vai Chu Vãn, giống như muốn xua đuổi con quái vật trong cơ thể cô: “Nhưng mà, cậu đã nói cậu muốn tìm một người quan trọng mà! Cậu đã nói cả đời này sẽ không kết hôn, cậu nói cậu ghét nhất việc ra nước ngoài không thân không thích, sau khi tốt nghiệp vốn dĩ chúng ta đã nói sẽ đi Nam Hạ ngắm biển, cậu không phải…Không phải như này. Đến tột cùng là cậu bị sao thế, có phải người đó đã làm gì cậu không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận