Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ Hách cười, đôi mắt kia cong cong lên, nhưng sự bất đồng duy nhất chính là niềm tin tràn ngập sự hoang đường trong lời nói kia: “Tôi không hối hận.”

Hắn im lặng một lúc lâu, sau đó sâu xa than nhẹ: “Tuổi trẻ nông nổi yêu sớm.”

Tạ Hách ôm bụng cười to: “Ha ha, giọng điệu của anh giống như người lớn, anh tôi cũng luôn dạy dỗ tôi như vậy, đùa thôi ha ha…” cậu ta như có sức sống lại trong chớp mắt, một chút cũng chẳng bận tâm việc cái mạng nhỏ mới vừa được nhặt về từ quỷ môn quan.

Hắn lại hỏi: “Cậu có anh sao?”

Tạ Hách cười gật đầu: “Ừm..Thật ra tôi là được cha tôi nhặt về, anh tôi là con ruột của cha nuôi, nhưng thân với tôi còn hơn cả người thân.”

Đôi mắt dưới lớp kính râm của hắn nhìn chằm chằm cậu ta, Tạ Hách trả lời khiến cảm xúc bình tĩnh của hắn xuất hiện lỗ hổng, cảm giác hít thở không thông này không biết từ đâu sinh ra, đã rất nhiều năm rồi hắn chưa từng trải qua.

Rất muốn giết người.

Nhưng hắn không giết người vô tội.

Cậu ta lại hỏi hắn: “Còn anh thì sao? Trong nhà anh có em gái hay em trai không?”

Hắn chỉnh mắt kính, nhìn cậu ta: “Có, có rất nhiều.”

Gần như đã chết hết.

“Vậy thì khá tốt, rất náo nhiệt.” đôi mắt anh đào của Tạ Hách sáng lên, hay nói là bị kích phát, miệng như máy hát đang được mở: “Trước đây chúng tôi còn ở thôn quê, mỗi năm người trong thôn sẽ tập hợp lại đốt lửa trại, có rất nhiều em gái em trai chơi cùng nhau, anh có nghe nói…”

“Không có…Thật thú vị…Được…” hắn ôn hòa đáp lại, vừa điều chỉnh độ ấm của bếp lò.

Đúng lúc này, trong âm thanh ríu rít của Tạ Hách, hắn nghe được câu này: “Tôi cảm thấy anh mang lại cảm giác thân thiết mãnh liệt cho người khác, rất kỳ quái, cho…Ha ha anh không cần cảm thấy tôi biến thái, nói thế nào đây, cảm giác giữa chúng ta tồn tại cái gì đó…Cảm giác ràng buộc.”’

Hắn dừng lại.

“Phải không, có lẽ cậu nhìn thấy đôi mắt của tôi cậu sẽ không cảm thấy như vậy nữa.”

“Vì sao? Chẳng lẽ đôi mắt của anh sẽ giết người sao?”

Hắn không lên tiếng, chỉ nở nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt bị kính râm che khuất không cách nào nhìn thấy được: “Kể về bạn gái của cậu đi.”

Quả nhiên cậu ta vẫn còn trẻ, tâm tính vẫn còn non nớt, thuộc phái nhiệt tình.

Tạ Hách lập tức nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng tinh, trong mắt tràn ngập hạnh phúc đơn thuần.

“Cô ấy á, tôi quen khi bị đứng phạt ngoài cửa lớp, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy là khi cô ấy đang giảng đề trên bục giảng trong lớp của cô ấy, tôi đứng phạt ở ngoài cửa lớp đối diện với lớp cô ấy, rõ ràng cách xa như vậy nhưng cố tình lại khảm sâu vào tim.”

“Sau đó thì sao?” hắn hỏi.

Giọng nói trầm tĩnh, tuyết bên ngoài rơi càng lúc càng lớn hơn.

“Lần thứ hai gặp mặt là lúc cô ấy bị người khác làm phiền, vừa hay tôi bắt gặp, đánh người đó một trận…Tuy rằng cũng khiến bản thân bị kéo tới phòng giáo vụ, Vãn Vãn cảm thấy rất ngại, cho nên đã mời tôi ăn cơm, sau đó bị sức hút của tôi thuyết phục ha ha.”

“Sau đó tôi không ngừng theo đuổi cô ấy, người nhà cô ấy không cho cô ây yêu sớm, nhưng hình như cô ấy cũng thích tôi, da mặt tôi dày lên, không ngừng bám theo cô ấy. Thành tích của cô ấy rất tốt, tôi học lớp rất bình thường, thành tích của tôi cũng tầm thường. Nhưng sau khi gặp cô ấy, tôi đã hiểu ra, mỗi ngày đều nghiêm túc học tập, buổi tối học tới sáng hôm sau…”

Đột nhiên hắn cảm thấy bản thân cũng có chút ngu xuẩn, sau khi giết người lại cứu một đứa em cùng cha khác mẹ trong đầu toàn chuyện yêu đương, bây giờ lại ngồi nghe cậu ta dài dòng chuyện yêu đương.

Nhưng hắn giỏi nhất là ngụy trang, dịu dàng hỏi: “Vậy vì sao cô ấy vẫn không chấp nhận lời tỏ tình của cậu, còn muốn cậu đi tới núi tuyết bày tỏ mới được, vì sao cậu cảm thấy cô ấy tốt?”

“Vãn Vãn cái gì cũng tốt, thành tích tốt, tính cách tốt, hoạt bát lại dịu dàng, còn xinh đẹp nữa, cô ấy là cô gái như ánh mặt trời trong mắt tôi. Bảo tôi tới núi tuyết dĩ nhiên là nói đùa, thật ra cô ấy biết tôi sẽ không làm thật, nhưng mà, lần này tôi muốn trong ngày sinh nhật, bước sang tuổi thành niên của mình chụp ảnh và quay video cho cô ấy xem,…

Bình luận (0)

Để lại bình luận