Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bởi vì tôi đã đồng ý rồi. Cho nên tôi hẹn mấy người phượt đi cùng, nhưng trong gió tuyết đã mất dấu.”

Giọng nói của Tạ Hách trầm xuống, cậu ta ngây ngốc nhìn đống lửa, không nhận ra biểu cảm của người ngồi đối diện có sự thay đổi nhỏ.

“Anh, tôi có thể gọi như vậy không, tôi không biết anh có người mình thích hay không, nhưng chỉ cần nghĩ tới cô ấy, anh sẽ mơ tưởng tới tương lai sau này, anh sẽ vô thức kéo cô ấy vào tương lai của mình, anh sẽ có rất nhiều chuyện muốn làm cùng cô ấy, chỉ cần nghĩ tới cô ấy, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc, hơn nữa sẽ cảm thấy dù trả giá lớn thế nào cũng xứng đáng.”

Hắn nhìn thấy đôi mắt Tạ Hách sáng rực lên, trong hốc mắt như đọng nước, lập lòe hy vọng về sinh mạng, đã rất nhiều năm rồi hắn không nhìn thấy ánh mắt như này.

Hắn vô thức nghĩ tới một từ: ghen tị.

Tạ Hách vẫn vui sướng chia sẻ câu chuyện của mình: “Nếu anh là tôi, anh cũng sẽ yêu cô ấy.”

“Nhưng mà anh đừng tranh đoạt cô ấy với tôi, hôm nay tôi mới nhặt được tính mạng về nhưng chân bị phế rồi.”

Hắn nở nụ cười nhàn nhạt nói: “Cậu yên tâm, không đâu.”

Trời đã sáng.

Hắn và cậu ta nói chuyện suốt một đêm, hắn ta kể về những người bệnh nhân hắn từng gặp qua, cậu ta kể về tuổi thơ và tình yêu của mình.

Hắn biết hết mọi thứ về cậu ta, hơn nữa cậu ta lại chẳng biết hắn tên gì, đã bao nhiêu tuổi.

Cuối cùng hắn rót cho cậu ta một ly nước.

Cậu ta thoải mái chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ không có hồi kết.

Trong ly nước có bỏ thuốc, cậu ta sẽ chìm trong ảo giác, cuối cùng vô tri vô giác ngủ mãi, không còn cảm nhận sự đau đớn nữa.

Nếu cậu ta không gặp hắn, cậu ta cũng sẽ chết.

Hắn có bảy người em, từng người từng người chết trước mặt hắn, bây giờ hắn không cần em trai nữa.

Hắn nhìn thoáng qua cậu ta đang hạnh phúc chìm trong giấc ngủ, miệng vẫn đang lẩm bẩm: “Vãn Vãn, tôi nhất định chăm sóc em thật tốt.’

Hắn lau mắt kính, sau khi ánh lửa tắt đi, cảm nhận được sự rét lạnh, đột nhiên hắn nảy sinh dục vọng chiếm đoạt và phá hủy dữ dội.

Hắn nở nụ cười lạnh nói: “Tôi sẽ thay cậu chăm sóc tốt cô ấy.”

Một tháng sau.

Hắn điều tra rõ ràng gia thế của Tạ Hách và Chu Vãn.

Người nhà họ Tạ không hề biểu hiện đau đớn mất mát trước sự mất tích của Tạ Hách. Dĩ nhiên, dấu vết của Tạ Hách đã bị hắn lau sạch. Hắn sai người đưa tiền tới cho người nhà họ Tạ, bọn họ lại tiếp tục cuộc sống của bản thân.

Còn người phụ nữ tên Chu Vãn kia, quả thật rất xinh đẹp, nhưng cũng không yêu tên em trai ngu ngốc của hắn như lời cậu ta nói, suốt ngày chơi đùa cùng bạn bè, ban đầu còn gọi điện hơn chục cuộc cho Tạ Hách nhưng sau đó lại giống như không nhớ gì về Tạ Hách hết.

Hắn cũng không rung động, ngược lại chỉ cảm thấy chán ghét.

Phụ nữ thật ghê tởm.

Ghê tởm không khác gì những người phụ nữ lên giường cùng với cha hắn.

Lúc đầu, hắn định cử người tới cường bạo cô.

Nhưng sau đó lại quyết định sắp xếp người theo đuổi cô khi cô vào đại học, cô đối xử với mọi người rất tốt, nhưng khi đối phương bày tỏ, cô sẽ từ chối hết.

Người theo dõi cô nói, sau mỗi lần được tỏ tình cô sẽ không ra khỏi nhà trong mấy ngày liên tục.

Hắn sai người đặt camera trong nhà cô, sau đó cấy chip vào di động của cô, như vậy hắn có thể nhìn thấy tin tức Chu Vãn xem.

[Không thể thoát ra trạng thái thất tình thì phải làm sao]

[Nụ cười dành cho bệnh trầm cảm]

[Muốn chết thì phải làm sao?]

Chu Vãn tới tìm bác sĩ tâm lý, cô khóc lớn một lúc trong phòng tư vấn, không ngừng hối hận vì không chấp nhận lời tỏ tình của Tạ Hách, đối phương đã biến mất không còn dấu vết, cô muốn tìm được cậu ta.

Cô nói với bác sĩ, lúc cấp 2, cô đã viết lên tập tiếng anh của đối phương câu tiếng anh ‘tôi cũng thích cậu, đồ ngốc’. thật đáng tiếc ngay lúc đó Tạ Hách không nhìn thấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận