Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô tự tay trong một đóa hoa hồng, cô đã nhiều lần thử trồng ở nhà mới có thể thành công, còn định vào sinh nhật sẽ tặng cho cậu ta.

Thì ra, em trai ngu ngốc thật sự có đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm.

Thật ngây ngô, cũng cũng rất kiên cường.

Kiên trinh.

Bác sĩ khuyên cô nên dùng thuốc, hơn nữa phải định kỳ tới khám và nói chuyện điện thoại với cố vấn tâm lý, cố vấn tâm lý đó chính là hắn.

Hắn đã bị cấp dưới đánh giá là kẻ điên.

Nhưng đó là lúc hắn giết người.

Lúc hắn là bác sĩ hắn vẫn luôn chuyên nghiệp, trừ khi đối phương là con mồi của hắn.

Đáng tiếc Chu Vãn là con mồi.

Hắn bắt đầu nảy sinh dục vọng khống chế dị dạng, dưới màn hình, cô gái càng ngày càng trở nên dè dặt, hắn nảy sinh cảm xúc muốn xâm nhập vào cuộc sống của cô, hắn muốn nhốt cô lại.

Nhốt trong phòng, chỉ để mình hắn nhìn thấy.

Nhìn cô từ một cô gái biến thành một người phụ nữ, từ một người phụ nữ biến thành mẹ.

Lần đầu tiên dành cho hắn, lần cuối cùng của dành cho hắn.

Chính vì thế, con gái sẽ sợ hãi cũng chán ghét cô, hắn không thích đồ vật vượt ngoài kiểm soát của mình.

Hắn muốn nhìn thấy ánh mắt mê luyến thuận theo của cô.

Hắn muốn chơi một ít trò chơi.

Hắn phân phó: “Xăm cho tôi hai nốt ruồi.”

Hắn nở nụ cười nhìn khuôn mặt mình trong gương, đúng là có vài phần giống Tạ Hách.

2572 ngày.

Sau khi hắn kết thúc buổi cố vấn tâm lý với Chu Vãn, hắn đi tham quan căn phòng chuẩn bị cho cô, cùng với những bộ quần áo mà hắn cảm thấy thú vị…Hắn đã có thể giải phóng cảm giác hít thở không thông bị kìm hãm trong nhiều năm nay, hắn có thể cùng sủng vật, người yêu của mình chơi một ít trò chơi.

Tiệc tối sau tốt nghiệp.

Hắn hái một nhành hồng, xuất hiện ở quán bar kia.

Hắn đã cảnh cáo cô không được tới nơi hỗn loạn như quán bar, nhưng sủng vật không nghe lời hắn, còn bất mãn nói hắn có dục vọng khống chế, bắt đầu phản nghịch.

“Tôi cho rằng ngài chỉ là bác sĩ tâm lý, cảm xúc của tôi đã ổn định, tôi đi tới quán bar với bạn mình cũng không sao cả.”

“Gặp người xấu thì phải làm sao?”

“Sẽ không, ngài yên tâm, tôi cúp máy trước đây.”

Vì thế, hắn với khuôn mặt của Tạ Hách đi thoáng qua người Chu Vãn, để cô nhìn lướt qua.

Chu Vãn nhanh chóng giữ hắn lại, kêu tên Tạ Hách, vẻ mặt như sắp khóc tới nơi.

Có người kéo tay cô ra nói: “Cô làm gì thế, cô nhận sai người rồi, đây là bác sĩ tâm lý của tôi.”

Chu Vãn tỉnh táo lại, cô ngồi lại bàn của mình, nhưng cô vẫn ngây người ra, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác.

Chu Vãn từ trong WC đi ra thì bạn cô đã rời đi hết rồi, cô gọi điện cho bạn thân, lại phát hiện không có tín hiệu.

Cô vừa chuẩn bị tự trở về nhà, đột nhiên cô mất ý thức.

Hắn ôm cô trong lòng ngực, dưới kính râm là đôi mắt thâm trầm nhìn chằm chằm cô.

“Vãn Vãn, cuối cùng cũng gặp mặt.” hắn dùng giọng nói dịu dàng của bác sĩ tâm lý nói: “Hoặc là nói, đã lâu không gặp.”

Cô bị đưa tới tầng ngầm, lột bỏ hết quần áo trên người, đeo lên vòng cổ được làm riêng cho cô.

Hắn lại đi lên phòng làm việc, sau khi xử lý công việc xong, hắn mở tệp file được cài bảo mật lên.

Có mấy trăm bức ảnh, người trên ảnh đang ở núi tuyết, miệng nở nụ cười rạng rỡ, động tác và tư thế không ngừng thay đổi, có rất nhiều động tác rất ngờ nghệch, đặc biệt có sức sống của tuổi trẻ.

Cuối cùng là một video.

Cậu ta đứng trong tuyết dưới ánh hoàng hôn, nhìn thẳng vào màn hình nở nụ cười sang sảng: “Vãn Vãn, Chu Vãn! Tôi…Tạ Hách, Tạ Xích Xích, Tạ Hồng Hồng, mãi mãi thích cậu! Tôi yêu cậu, tôi yêu Chu Vãn! A a a!”

Hắn nhếch môi, xóa bỏ video, nhìn người con gái đang bị nhốt trong tầng ngầm thông qua camera, giọng nói lộ ra sự sung sướng và mát lạnh.

“Tôi sẽ thay cậu yêu cô ấy thật tốt.”

“Mà cô ấy cũng sẽ yêu tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận