Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lúc ấy em muốn làm với anh, anh đã đẩy em ra.” Tống Lê thì thầm, giọng nói mang theo chút tủi thân của quá khứ.
Hứa Từ hơi sững người, lục lọi trong ký ức xem có chuyện đó hay không.
Trong quá khứ, họ chỉ có một lần thân mật suýt đi quá giới hạn ở rạp chiếu phim tư nhân.
Tống Lê luôn thích trêu chọc anh, anh lúc nào cũng phải gồng mình nhẫn nhịn. Lần đó, cô táo bạo nói: “Anh không làm với em, em sẽ tự mình xem phim.”
Sau đó, anh thực sự bắt gặp cô đang tìm kiếm “tài liệu học tập”, còn nói là sẽ xem cùng Minh Dư. Lúc đó, cô sắp đi rồi. Hứa Từ không nhịn được nữa, đêm đó anh đã “dạy dỗ” cô một trận nhớ đời ở rạp chiếu phim, nhưng vẫn giữ lại bước cuối cùng.
Sự hung tàn của anh hôm đó so với tối qua chỉ có hơn chứ không kém. Thể lực cô yếu, sau đêm đó phải nằm liệt giường hai ngày mới đi lại được.
Từ đó về sau, anh dường như không dám đụng vào cô quá sâu nữa. Cô sợ đau, còn anh sợ mình mất kiểm soát sẽ làm hỏng cô. Khi đó cả hai còn quá trẻ, anh không muốn buông thả dục vọng sớm như vậy.
Xâu chuỗi lời nói hôm nay của cô với những chuyện đã qua, Hứa Từ cuối cùng cũng hiểu được câu nói đầy ẩn ý của Minh Dư năm xưa: “Hứa Từ, cậu vĩnh viễn không biết Lê Lê đã phải lấy dũng khí lớn đến nhường nào để đưa ra thỉnh cầu đó với cậu. Bởi vì trước khi gặp cậu, cô ấy luôn cảm thấy chuyện đó thật ghê tởm.”
Nhưng nếu người đó là anh, cô cam tâm tình nguyện chịu đựng, thậm chí là khao khát.
Tống Lê giờ đây đã sớm không còn để tâm chuyện cũ, cô mỉm cười vân đạm phong khinh, nói lảng sang chuyện khác: “Em nói nhiều quá, giờ đói rồi, chẳng còn sức nữa.”
“Em nằm nghỉ thêm lát nữa đi, cơm xong anh sẽ gọi.” Hứa Từ đứng dậy, đi đến cửa rồi lại quay lại, cúi xuống hôn sâu lên môi cô: “Tống Lê, anh vẫn luôn rất nhớ em. Anh yêu em.”
Trái tim Tống Lê run lên bần bật. Cô biết anh đang ngầm trả lời cô: Anh cũng không phải là không muốn làm với cô, chỉ là anh quá trân trọng cô mà thôi.
Trong vô số đêm cô đơn trên chiếc giường này, Hứa Từ đã mơ thấy cô. Trong mơ, cô dùng đôi chân thon dài quấn chặt lấy eo anh, đôi mắt ướt át nhìn anh hỏi từng chút một: “Hứa Từ, anh có yêu em không?”
Trong mơ, anh không còn là chàng trai kiềm chế, cấm dục thường ngày. Anh điên cuồng đáp lại cô: “Yêu, vô cùng yêu.”
Mồ hôi anh rơi lã chã, đôi môi nóng bỏng dán vào nơi trái tim cô đang đập loạn nhịp: “Tống Lê, anh yêu em, chỉ yêu em…”
Lồng ngực Tống Lê căng cứng, nước mắt chực trào nhưng cô kìm lại. Cô hung dữ chồm dậy, cắn mạnh một cái lên xương quai xanh của anh, để lại dấu răng rõ nét: “Yêu bao nhiêu?”
Ánh mắt Hứa Từ tối sầm lại, dục vọng nơi hạ thể lại bắt đầu nhen nhóm. Anh liếm nhẹ lên khóe môi sưng đỏ của cô, thì thầm đầy ám muội: “Yêu hơn cả lực độ anh đâm vào em tối qua.”
Tống Lê đỏ mặt tía tai. Phải biết rằng trước kia, người hay đỏ mặt luôn là anh. Hứa Từ hài lòng mỉm cười, đưa tay xoa đầu cô trấn an, giọng khàn khàn: “Anh đi nấu cơm, chờ em nghỉ ngơi tốt rồi tính tiếp.”
Mông cô đau ê ẩm trong chăn, mãi mới chấp nhận được sự thật này: Đóa hoa cao lãnh ngày nào giờ đã bị cô kéo xuống trần gian, biết nói những lời âu yếm khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Bữa cơm diễn ra trong không khí ngọt ngào. Tống Lê ăn hết nửa bát cháo, còn ăn thêm hai chiếc quẩy nóng giòn. Quẩy mua ở hàng dưới lầu, món mà Hứa Từ vẫn thường nghĩ, đợi ngày cô về sẽ mua cho cô ăn. Hương vị rất tốt, cô ăn vào không bị nôn, cân nặng cũng sẽ từ từ hồi phục.
“Gần đây có công việc gì không?” Hứa Từ hỏi.
Sau khi trở về từ đoàn nghệ thuật, cô chưa nhận việc chính thức. Với ngoại hình xuất sắc, cô không thiếu lời mời, nhưng trước mắt cô hứng thú với việc chụp tạp chí hơn. Những dấu vết trên người chưa tan hết, cô chưa định nhận show ngay.
Vừa rồi nghe anh gọi điện thoại bàn công việc, cô lơ đãng hỏi: “Anh có người quen ở văn phòng luật không?”
Hứa Từ gật đầu: “Trương Mặc, bạn học cấp ba cũ, chắc em vẫn còn nhớ cậu ta.”
Lớp bên cạnh, thành tích cũng rất tốt, từng là đối thủ cạnh tranh vị trí nhất khối với Hứa Từ.
“Là cậu ta à.” Tống Lê suy nghĩ một chút: “Anh hỏi giúp em xem, vụ án tranh chấp tài sản cậu ta có nhận không?”
Nguyên nhân lớn khiến cô về nước là cái chết của cha cô, Tống Lập Quốc. Ông trùm kinh doanh khổng lồ qua đời, để lại khối tài sản kếch xù và một mớ hỗn độn giữa các bà vợ và những đứa con. Tống Lê muốn giành lấy phần của mình.
Đây là vụ án đình đám nhất thành phố Du năm nay. Trương Mặc là luật sư nổi tiếng trong lĩnh vực này, tìm cậu ta là thích hợp nhất.
“Được, anh sẽ hỏi giúp em.” Hứa Từ đồng ý ngay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận