Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi ăn uống nghỉ ngơi, Tống Lê quyết định dọn ra khỏi căn phòng nhỏ ở hiệu sách. Tốc độ của cô khiến Trần Vũ Phồn kinh ngạc.
“Gấp gáp dọn đi như vậy sao?” Trần Vũ Phồn nhìn những dấu vết hoan ái chi chít trên cổ Tống Lê, ẩn ý cười.
“Đã ở đây một tháng rồi, có nhà to để ở tội gì không đi?” Tống Lê nháy mắt tinh nghịch: “Lại còn có người làm ấm giường miễn phí nữa chứ.”
Trần Vũ Phồn nhìn xuống lầu, thấy Hứa Từ đang đứng đợi bên cạnh chiếc xe hơi. Người đàn ông mặc vest lịch lãm, phong thái đĩnh đạc, khác hẳn vẻ nghiêm nghị khi mặc cảnh phục.
Cô cười: “Để kiểm sát trưởng làm ấm giường cho cậu, cậu chơi cũng ‘hoang dã’ thật đấy.”
Tống Lê không phủ nhận, chỉ cười đắc ý. Cô xách túi xách, để lại quần áo cũ cho Trần Vũ Phồn, dặn dò vài câu về việc trông coi cửa hàng rồi xuống lầu.
Hứa Từ thấy cô đi xuống, vội vàng tiến lại đón lấy túi xách, mở cửa xe, thắt dây an toàn cho cô cẩn thận. Thấy cô chỉ mang theo mỗi cái túi nhỏ, anh ngạc nhiên: “Đồ đạc ít như vậy sao?”
Tống Lê ngửa đầu, cắn nhẹ vào cằm anh, cánh tay vòng qua cổ giữ anh lại, nũng nịu: “Em có anh rồi, không phải là đủ rồi sao?”
Yết hầu Hứa Từ trượt lên xuống, ánh mắt rực lửa. Anh không nói gì, cúi xuống hôn chụt lên môi cô một cái thật kêu rồi mới đóng cửa xe.
Vừa về đến nhà, cánh cửa còn chưa kịp đóng chặt, Hứa Từ đã ép cô vào tủ giày. Cánh môi Tống Lê vẫn còn sưng đau từ đêm qua, chỉ chạm nhẹ cũng thấy rát, nhưng Hứa Từ dường như không quan tâm. Anh vừa hôn ngấu nghiến lên cổ, xương quai xanh, vừa đưa tay cởi bỏ lớp quần áo vướng víu trên người cô.
Động tác của anh thành thạo đến mức Tống Lê chưa kịp phản ứng, chiếc váy đã rơi xuống đất. Hứa Từ bế bổng cô lên tủ giày, tách hai chân cô ra, chen người vào giữa. Quần lót của cô đã ướt đẫm từ lúc nào, anh thô bạo kéo xuống, đầu lưỡi nóng hổi trực tiếp liếm lên tiểu huyệt non mềm.
“A…” Tống Lê giật mình, ngửa cổ ra sau, hai tay bám chặt lấy vai anh.
Tiểu huyệt của Tống Lê sạch sẽ, phì nộn như chiếc bánh bao trắng ngần. Anh liếm láp cẩn thận, tách mở hai mép môi nhỏ hồng hào dính đầy mật dịch ngọt ngào, đầu lưỡi linh hoạt chọc sâu vào trong, khuấy đảo.
Hứa Từ dọc theo khe thịt mà liếm ngược lên trên, tìm được hạt đậu nhỏ đang ẩn nấp, ngậm lấy nó vào miệng mà mút mát. Âm vật vốn đã sung huyết nay càng trở nên cứng đờ trong khoang miệng ấm nóng của anh.
Tống Lê rên lên một tiếng cao vút, đùi trong cọ xát vào đôi tai đỏ bừng của anh. Dưới sự kích thích điên cuồng của lưỡi, cô kẹp chặt lấy đầu anh, giọng nói vỡ vụn trong tiếng khóc: “Hứa Từ… đừng… sướng quá…”
Anh mút chặt lấy viên thịt nhỏ, dâm thủy từ cửa huyệt trào ra, chảy xuống cằm anh ướt đẫm. Không dừng lại ở đó, đầu lưỡi anh lại trượt xuống dưới, đâm mạnh vào cửa mình, bắt chước động tác thọc vào rút ra của dương vật. Tốc độ liếm láp, lắc lư nhanh đến mức như đuôi cá quẫy nước.
Tống Lê không chịu nổi sự tra tấn ngọt ngào này, cả người co giật, tiết thân ngay trên miệng anh.
Hứa Từ đứng dậy, bế cô đi vào phòng khách, đè cô xuống sô pha rồi hôn môi: “Có đói bụng không?”
Đôi chân thon dài trắng nõn của Tống Lê quấn chặt lấy eo anh, không chịu buông. Khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt hồ ly mơ màng vì tình dục, cô nhìn anh đầy khao khát.
Tống Lê dán sát vào mặt anh, thổi nhẹ vào tai: “Muốn ăn anh.”
Ánh mắt Hứa Từ tối sầm lại, ngọn lửa dục vọng bùng lên dữ dội: “Anh còn chưa tắm rửa…”
“Rất sạch sẽ.” Cô mút nhẹ cằm anh, rồi dùng sức đẩy vai, ép anh ngồi xuống sô pha.
Đôi chân dài bước qua, cô ngồi gọn trong lòng anh, chủ động hôn lên môi anh.
Vừa hôn, tay cô vừa tháo cà vạt, cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh, từ dưới lên trên. Bàn tay nhỏ bé vuốt ve cơ bụng săn chắc, cảm nhận độ cứng rắn đầy nam tính dưới lớp da thịt.
Khi cô chạm vào hai đầu ngực của anh, Hứa Từ không kìm được, cắn mạnh vào môi cô. Mùi máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.
“Sớm đã muốn ức hiếp anh như vậy rồi.” Tống Lê rời khỏi môi anh, ánh mắt sương khói mị hoặc nhìn anh, đầu lưỡi hồng phấn liếm nhẹ lên vết thương trên môi anh, biểu cảm lẳng lơ đến mức khiến người ta phát điên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận