Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời Khuyên Của Gã Trai Hư Và Sự Giác Ngộ

Giấc mơ chuyển cảnh. Không còn là con ngõ vắng lặng đêm hôm đó, mà là một quán net ồn ào, đầy khói thuốc và tiếng gõ bàn phím lách cách. Đây là nơi Tống Lê thường trốn đến mỗi khi không muốn về nhà, nơi cô tìm thấy sự đồng cảm kỳ lạ từ những kẻ bị xã hội coi là “đồ bỏ đi”.

Gã trai hư với mái tóc nhuộm vàng chóe, trên tay cầm điếu thuốc cháy dở, ngồi xổm trên ghế, vừa ăn mì tôm vừa nhìn Tống Lê với vẻ mặt tò mò.

“Này nhóc, sao hôm nay nhìn mặt mày như đưa đám thế? Lại bị bà cô già mắng à?”

Tống Lê ngồi co ro ở góc ghế, hai tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt vô định nhìn vào màn hình máy tính đang chạy game. Cô không trả lời, chỉ lắc đầu.

Gã trai hư húp sùm sụp bát mì, rồi chép miệng: “Tao nói thật nhé, mày xinh thế này, tội gì phải khổ. Hay là làm bạn gái anh đi, anh bảo kê cho. Đảm bảo không ai dám bắt nạt mày.”

Bình thường Tống Lê sẽ lườm hắn một cái cháy mặt hoặc đá vào chân ghế hắn, nhưng hôm nay cô không có tâm trạng. Hình ảnh chàng trai mặc áo sơ mi trắng băng bó vết thương cho cô cứ lởn vởn trong đầu, khiến mọi lời tán tỉnh của gã trai hư trở nên vô nghĩa và nhạt nhẽo.

“Anh biết thế nào là thích một người không?” Tống Lê đột nhiên hỏi, giọng nói nhỏ xíu lọt thỏm giữa tiếng ồn ào.

Gã trai hư suýt sặc mì. Hắn đặt bát xuống, lau mồm bằng tay áo, nhìn cô như nhìn sinh vật lạ: “Ái chà, nhóc con biết yêu rồi à? Thằng nào? Thằng mọt sách hay đi qua ngõ nhà mày đúng không?”

Tống Lê đỏ mặt, cúi gầm xuống: “Không phải… chỉ là hỏi thế thôi.”

Gã trai hư cười khanh khách, vỗ đùi đen đét: “Thích á? Đơn giản lắm. Thích là khi mày nhìn thấy nó, tim mày đập như trống bỏi. Là khi mày muốn hôn nó, muốn nắm tay nó, thậm chí… muốn lên giường với nó.” Hắn nháy mắt đầy ẩn ý.

Tống Lê nhăn mặt: “Ghê quá. Em không nghĩ thế.”

“Mày còn bé lắm, chưa hiểu đâu.” Hắn ra vẻ từng trải, rít một hơi thuốc rồi nhả khói mù mịt. “Nhưng tao thấy mày nhìn thằng đó khác lắm. Mày nhìn bọn tao thì mắt cứ sắc lẻm như dao cau, còn nhìn nó thì… chậc chậc, cứ như mèo con nhìn thấy mỡ ấy. Mắt long lanh, ươn ướt, dịu dàng đến mức tao nhìn còn thấy nổi da gà.”

“Thật… thật á?” Tống Lê sờ lên mặt mình, cảm thấy nóng ran. Cô nhìn Hứa Từ như vậy sao? Dịu dàng ư? Từ điển của cô làm gì có hai chữ đó.

“Thật chứ đùa. Mày không tin thì lần sau gặp nó thử xem. Đứng gần nó xem mày có muốn hôn nó không. Cơ thể con người thành thật lắm em gái ạ, mồm có thể chối nhưng tim thì không biết nói dối đâu.”

Lời nói của gã trai hư tuy thô thiển nhưng lại như một cú đánh mạnh vào tâm trí Tống Lê. Cô nhớ lại cảm giác khi Hứa Từ chạm vào chân mình, sự run rẩy lan tỏa khắp người, khao khát muốn được anh chạm vào nhiều hơn nữa. Đó có phải là thích không?

Cô nhìn bát mì tôm trương phềnh trước mặt, nước lèo nguội ngắt đóng váng mỡ, cảm thấy buồn nôn. Sự tương phản giữa thực tại nhếch nhác này và sự sạch sẽ, tinh khôi của Hứa Từ càng làm cô nhận ra khoảng cách giữa hai người. Anh là ánh trăng trên cao, còn cô là vũng nước dưới bùn lầy.

Nhưng vũng nước cũng khao khát được ánh trăng soi rọi.

Tống Lê đứng dậy, đẩy ghế ra. “Em về đây.”

“Ơ kìa, về làm gì? Đang vui mà.” Gã trai hư gọi với theo.

“Về đi ngủ. Để mai còn đi tìm… ánh trăng của tao.” Tống Lê lẩm bẩm, bước nhanh ra khỏi quán net nồng nặc mùi khói thuốc.

Cô chạy về phía con ngõ nhỏ, nơi lần đầu tiên cô gặp anh. Dù biết giờ này anh không còn ở đó, nhưng cô vẫn muốn đến, để tìm lại chút hơi ấm còn vương lại. Cô đứng dưới cột đèn đường, nhắm mắt lại, tưởng tượng ra bóng dáng cao gầy của anh.

“Hứa Từ…” Cô thì thầm cái tên mà cô vừa mới biết được từ bảng danh sách học sinh giỏi dán ở trường. Cái tên nghe thật êm tai, thật dịu dàng.

Lần sau gặp lại, cô nhất định sẽ không để anh đi dễ dàng như thế nữa. Cô sẽ bám lấy anh, làm phiền anh, cho đến khi trong mắt anh chỉ có hình bóng của cô mới thôi. Dù là hồ ly tinh hay là gì đi nữa, cô cũng muốn được anh “thuần hóa”.

Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh, nhưng trong lòng Tống Lê lại bùng lên một ngọn lửa nhỏ. Ngọn lửa của hy vọng, của tình yêu chớm nở, và của sự quyết tâm điên cuồng của tuổi trẻ. Cô không biết rằng, ngọn lửa ấy sẽ thiêu đốt cả thanh xuân của cô, và cả cuộc đời của chàng trai tên Hứa Từ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận