Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Viện Kiểm Sát Và Nỗi Uất Ức Bùng Nổ
Để Tống Lê ở lại studio một mình trong tâm trạng bất ổn khiến Hứa Từ không yên tâm. Dù biết việc đưa người ngoài vào nơi làm việc là không đúng quy định, nhưng anh vẫn quyết định đưa cô về Viện Kiểm sát. Anh muốn cô ở trong tầm mắt của mình, nơi an toàn nhất.
Chiếc xe lăn bánh đưa họ đến tòa nhà uy nghiêm của Viện Kiểm sát. Tống Lê đã nín khóc, nhưng đôi mắt vẫn còn sưng đỏ. Cô ngoan ngoãn đi theo anh, đội chiếc mũ lưỡi trai che đi nửa khuôn mặt để tránh sự chú ý.
Văn phòng của Hứa Từ rộng rãi, sạch sẽ và tràn ngập hơi thở của anh – mùi giấy tờ, mùi mực in và hương gỗ tùng thoang thoảng. Anh để cô ngồi trên ghế sofa, rót cho cô một cốc nước ấm.
“Em ngồi đây nghỉ ngơi nhé, anh làm việc một chút rồi chúng ta về.” Hứa Từ dịu dàng nói, vuốt ve má cô.
Tống Lê gật đầu, cầm cốc nước, ánh mắt lơ đãng nhìn quanh.
Một lúc sau, Hứa Từ nhận được một cuộc điện thoại. Anh đứng dậy, đi ra cửa sổ nghe máy. Dù giọng anh rất nhỏ, nhưng trong không gian yên tĩnh, Tống Lê vẫn nghe loáng thoáng được nội dung.
“…Dì à? Vâng, con biết rồi… Niệm Đồng bị ốm sao? Vâng, con sẽ sắp xếp thời gian qua thăm… Dì yên tâm, con sẽ chăm sóc em ấy…”
Cái tên “Niệm Đồng” như một cái gai nhọn đâm vào tai Tống Lê. Cơn giận dữ vừa mới lắng xuống lại bùng lên dữ dội. Cô siết chặt cốc nước trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Khi Hứa Từ quay lại, anh thấy sắc mặt Tống Lê tái nhợt, ánh mắt nhìn anh đầy oán trách và thất vọng.
“Em sao thế?” Anh lo lắng hỏi.
“Anh định đi thăm Hà Niệm Đồng?” Giọng cô lạnh lùng, sắc bén như dao.
Hứa Từ khựng lại, thở dài: “Dì anh gọi điện, nói con bé bị ốm, nhờ anh qua xem thế nào. Dù sao cũng là họ hàng xa, dì lại đang nằm viện, anh không thể từ chối được.”
“Anh đi chăm sóc cô ta? Người đã ném hành lý của em, khiến em phải lang thang ở sân bay một mình giữa trời tuyết? Người đã cướp đi thứ quan trọng nhất của em?” Tống Lê đứng bật dậy, hét lên, nước mắt lại trào ra.
Hứa Từ sững sờ. Anh biết Tống Lê và Hà Niệm Đồng không hợp nhau, nhưng anh không ngờ mâu thuẫn lại sâu sắc đến thế. Chuyện sân bay năm xưa, anh chưa từng nghe cô kể.
“Lê Lê, bình tĩnh nghe anh nói…”
“Em không nghe! Anh đi mà chăm sóc cô em họ quý hóa của anh đi! Đừng quan tâm đến em nữa!” Tống Lê gạt tay anh ra, định lao ra khỏi cửa.
Hứa Từ nhanh tay giữ chặt lấy cô, kéo cô vào lòng, mặc cho cô giãy giụa, đấm đá vào ngực anh.
“Buông em ra! Hứa Từ, anh là đồ tồi!”
“Anh không buông! Em nói rõ cho anh biết, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hà Niệm Đồng đã làm gì em?” Giọng anh nghiêm nghị, nhưng vòng tay vẫn siết chặt không buông, như sợ cô sẽ biến mất một lần nữa.
Tống Lê ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngập nước đầy uất ức. “Chín năm trước, khi em đi Mát-xcơ-va… em chỉ mang theo một vali hành lý nhỏ. Trong đó có cuốn sách anh tặng em, và… bức thư tình em viết cho anh. Hà Niệm Đồng đã nhặt được nó.”
Cô nghẹn ngào, hơi thở đứt quãng: “Cô ta hẹn em ra lấy lại. Em đã đợi cô ta dưới tuyết suốt ba tiếng đồng hồ, lỡ cả chuyến bay… Nhưng khi cô ta đến, cô ta cười và nói… cô ta đã vứt nó đi rồi. Cô ta nói thứ rác rưởi đó không xứng đáng để cô ta giữ… Hứa Từ, đó là tình cảm của em, là kỷ vật duy nhất em muốn mang theo… cô ta đã ném nó đi như rác rưởi…”
Hứa Từ chết lặng. Anh cảm thấy lồng ngực mình đau nhói như bị ai xé toạc. Anh cứ ngỡ cô bỏ đi không lời từ biệt, cứ ngỡ cô tàn nhẫn vứt bỏ tình cảm của anh. Hóa ra, cô đã chịu đựng nhiều tủi nhục và đau đớn đến thế. Và người gây ra tất cả, lại là đứa em họ mà anh vẫn luôn bao che.

Bình luận (0)

Để lại bình luận