Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bức Thư Tình Viết Lại Và Sự Chuộc Lỗi
Sự thật được phơi bày khiến không khí trong phòng làm việc như đông cứng lại. Hứa Từ ôm chặt lấy Tống Lê đang run rẩy trong lòng, ánh mắt anh tối sầm lại, ẩn chứa một cơn bão tố đang hình thành. Sự dịu dàng thường ngày biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng đáng sợ.
“Anh xin lỗi… anh không biết…” Hứa Từ thì thầm vào tóc cô, giọng nói đầy hối hận và đau xót. “Anh sẽ không để ai làm tổn thương em nữa, kể cả Hà Niệm Đồng.”
Anh để Tống Lê ngồi lại ghế, lau nước mắt cho cô, rồi cầm áo khoác đứng dậy. “Em ở đây đợi anh, anh đi một lát rồi về ngay.”
“Anh đi đâu?” Tống Lê lo lắng hỏi.
“Đi đòi lại công đạo cho em.”
Hứa Từ lái xe thẳng đến quán cà phê nơi Hà Niệm Đồng đang đợi. Anh không vào bệnh viện thăm cô ta, mà hẹn cô ta ra ngoài. Khi nhìn thấy Hà Niệm Đồng với vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt sưng húp sau cặp kính râm, Hứa Từ không còn chút thương cảm nào.
“Anh họ…” Hà Niệm Đồng tháo kính ra, định đóng vai nạn nhân đáng thương.
Nhưng Hứa Từ không cho cô ta cơ hội. Anh đi thẳng vào vấn đề, giọng nói lạnh băng như lưỡi dao: “Chín năm trước, cuốn sách và bức thư của Tống Lê, cô đã vứt ở đâu?”
Hà Niệm Đồng tái mặt, lắp bắp: “Em… em không biết anh đang nói gì…”
“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi.” Hứa Từ đập mạnh tay xuống bàn khiến ly nước rung lên bần bật. Ánh mắt anh sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can cô ta. “Nói!”
Dưới áp lực khủng khiếp từ Hứa Từ, Hà Niệm Đồng run rẩy thú nhận: “Sông Dũng… em đã ném nó xuống sông Dũng…”
“Giỏi lắm.” Hứa Từ cười nhạt, nụ cười khiến người ta lạnh gáy. “Cô biết hôm đó trời mưa to thế nào không? Cô biết cô ấy đã tuyệt vọng thế nào không? Hà Niệm Đồng, tôi đã quá dung túng cho cô rồi. Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi và Tống Lê nữa. Tự lo lấy thân mình đi.”
Hứa Từ đứng dậy bỏ đi, để mặc Hà Niệm Đồng ngồi đó chết lặng trong sợ hãi và hối hận.
Rời khỏi quán cà phê, Hứa Từ không về ngay. Anh lái xe đến một hiệu sách cũ kĩ ở góc phố. Trời bắt đầu đổ mưa lất phất, giống hệt cái ngày định mệnh chín năm trước.
Anh bước vào tiệm, đi dọc các kệ hàng, tìm kiếm một thứ gì đó. Cuối cùng, anh dừng lại trước kệ giấy viết thư. Anh chọn một tập giấy màu hồng nhạt, loại giấy mang hơi hướng hoài cổ, giống hệt loại giấy mà những cô cậu học trò ngày xưa hay dùng để viết thư tình.
Ông chủ tiệm nhìn anh đầy ngạc nhiên: “Thời buổi này mà còn có người mua giấy viết thư tình sao? Lại là đàn ông nữa chứ.”
Hứa Từ chỉ cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng đi vài phần: “Vì tôi đã đến muộn chín năm. Tôi muốn viết lại cho cô ấy.”
Trở về Viện Kiểm sát, Hứa Từ thấy Tống Lê đã ngủ quên trên ghế sofa vì mệt. Anh nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, rồi ngồi xuống bàn làm việc, mở tập giấy vừa mua ra.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, người đàn ông quyền lực, lạnh lùng ấy cẩn thận nắn nót từng chữ một. Anh không viết những lời hoa mỹ sáo rỗng, anh viết lại những ký ức, những nỗi nhớ nhung, những điều anh đã bỏ lỡ trong chín năm qua.
Tống Lê yêu dấu,
Hôm nay là ngày 4 tháng 1 năm 2018. Hứa Từ vẫn yêu em như cũ, chỉ là có chút ghét bản thân mình vì đã không bảo vệ được em…
Anh nhớ em. Nhớ cô gái ngang ngược chặn đường anh đòi làm bạn gái. Nhớ cô gái lén lút hôn lên áo sơ mi của anh…
Chín năm qua, mỗi ngày mưa ở Mát-xcơ-va, anh đều tự hỏi em có mang ô không. Anh đã đi tìm em, nhưng chúng ta cứ lướt qua nhau…
Bức thư này có thể không bao giờ thay thế được bức thư đã mất, nhưng tình yêu của anh dành cho em thì chưa bao giờ thay đổi, thậm chí còn sâu đậm hơn theo năm tháng…
Hứa Từ viết mãi, viết mãi, cho đến khi tập giấy dày lên. Anh ép chúng lại thành một cuốn sách nhỏ, đặt nhẹ nhàng lên đầu giường bên cạnh Tống Lê.
Khi Tống Lê tỉnh dậy, nhìn thấy “cuốn sách” ấy, cô lật mở từng trang, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc. Cô nhìn sang Hứa Từ đang ngủ gục bên cạnh, đưa tay vuốt ve gương mặt anh.
“Đồ ngốc…” Cô thì thầm, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên môi anh.
Quá khứ đau thương đã qua, giờ đây, họ sẽ viết tiếp một cuộc sống mới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận