Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Minh Mộng không phải chưa từng mơ mộng về “lần đầu tiên” của mình. Ở cái tuổi dậy thì ẩm ương, thiếu nữ nào chẳng từng lén lút tưởng tượng về chuyện ấy. Trong giấc mơ của cô, đó phải là một đêm lãng mạn với nến và hoa hồng, với một chàng trai dịu dàng yêu thương cô hết mực, người sẽ nhẹ nhàng hôn lên trán cô và dỗ dành cô từng chút một.
Chứ tuyệt đối không phải là bị trói gô trên sàn nhà lạnh lẽo, bị một kẻ điên cuồng cưỡng ép giữa ban ngày ban mặt như thế này.
Cô vô thức kẹp chặt hai chân lại trong nỗ lực phản kháng yếu ớt cuối cùng, nhưng Bạch Hạo đã dùng đầu gối chèn vào giữa, banh rộng hai đùi cô ra không chút thương tiếc. Anh nheo mắt, ánh nhìn hau háu dán chặt lên bộ ngực đang phập phồng kịch liệt sau lớp áo sơ mi đồng phục của cô.
“Đừng… đừng cởi quần áo của tôi…” Cố Minh Mộng sợ hãi đến mức đầu óc trống rỗng, giọng nói vỡ vụn thành từng mảnh. “Không… làm ơn…”
Bạch Hạo làm ngơ trước lời cầu xin của cô. Những ngón tay thon dài, vốn dĩ chỉ quen lướt trên phím đàn piano, giờ đây lại linh hoạt cởi từng nút áo sơ mi của cô.
Hàng cúc áo bung ra, để lộ chiếc áo lót màu hồng nhạt trẻ trung đang ôm trọn lấy bầu ngực căng tròn đầy sức sống của thiếu nữ. Bạch Hạo không kìm được mà đưa tay lên, xoa mạnh hai cái qua lớp vải mỏng, cảm nhận sự đàn hồi mềm mại bên dưới. Tiếp theo, anh đè hẳn người lên cô, luồn tay ra sau lưng, loay hoay một lúc mới cởi bỏ được móc cài áo lót.
Cặp tuyết lê trắng nõn nà bật ra, đầu vú đỏ hồng dựng đứng lên vì lạnh và sợ hãi, hiện rõ mồn một dưới ánh nắng gay gắt chiếu qua cửa sổ.
“Không cần! Không cần!” Cố Minh Mộng lại giãy giụa điên cuồng, lắc đầu nguầy nguậy.
Bạch Hạo bóp chặt lấy một bên ngực cô, những ngón tay có vết chai mỏng do chơi đàn cọ xát vào làn da non mịn khiến cô đau rát và khó chịu vô cùng. Thấy vẻ mặt mất kiên nhẫn và ánh mắt tăm tối của anh, Cố Minh Mộng sợ hãi im bặt, không dám thốt ra thêm nửa lời.
Nhìn bộ dạng thút thít, run rẩy như con thú nhỏ bị thương của cô, Bạch Hạo cảm thấy máu trong người sôi lên sùng sục. Anh liếm môi, nhanh chóng cởi bỏ thắt lưng và quần của mình.
Thứ nam tính cương cứng như sắt đá bật ra, ngạo nghễ chỉ thẳng vào mặt cô. Bạch Hạo nắm lấy côn thịt nóng hổi của mình, từ từ cọ xát lên khe huyệt ướt át của cô gái.
Cố Minh Mộng không dám giãy giụa nữa, chỉ biết nhắm chặt mắt, tiếng khóc nức nở không kìm được mà bật ra: “Không cần! Xin cậu! Cầu xin cậu… Bạch Hạo…”
Bạch Hạo không hề lay động. Anh ấn quy đầu to lớn vào cửa huyệt chật hẹp, cố gắng đẩy vào. Anh vốn tưởng tượng mọi chuyện sẽ trơn tru, dễ dàng như trong những bộ phim người lớn anh từng xem trộm, nhưng thực tế lại khác xa. Cửa huyệt của cô gái quá nhỏ, quá khít, quy đầu của anh chỉ mới chạm vào đã bị chặn lại, không tài nào tiến vào được.
Anh cau mày, dùng tay banh rộng hai mép môi âm hộ ra, nắm chặt dương vật, điều chỉnh góc độ rồi thử lại lần nữa. Ngay khi quy đầu cảm nhận được lớp thịt niêm mạc ướt mềm, ấm nóng bên trong, bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Cái eo của anh tự động thúc mạnh về phía trước.
Dù vẻ ngoài có tỏ ra sành sỏi, lạnh lùng đến đâu, Bạch Hạo thực chất vẫn chỉ là một trai tân chưa từng nếm mùi đời. Dục vọng dồn nén khiến anh không thể kiên nhẫn thêm được nữa, chỉ muốn đâm thẳng, xuyên thủng rào cản trinh nguyên đó để tiến vào nơi sâu nhất.
“Phụt!”
“Áaaaaa…!”
Cố Minh Mộng hét lên một tiếng xé lòng, cảm giác như cơ thể bị xé toạc làm đôi. Một cây gậy sắt nóng bỏng, thô to đang tàn nhẫn xé rách cơ thể cô, chen chúc vào con đường chật hẹp vốn dĩ chưa từng ai đặt chân tới.
Nhưng dương vật của anh quá lớn, chỉ vào được một nửa thì mắc kẹt. Bạch Hạo dừng lại một chút, thở hắt ra, tận hưởng cảm giác bị những nếp gấp thịt non mềm, nóng hổi bao vây, siết chặt lấy “cậu nhỏ”. Cảm giác sung sướng đến tê dại da đầu khiến anh rên nhẹ.
“Ah… Đau… Rút ra… làm ơn…” Cố Minh Mộng khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa làm nhòe cả tầm nhìn. Cô có thể cảm nhận rõ ràng vật thể lạ đó đang nong rộng cơ thể mình, mỗi một milimet nó tiến vào là một lần cô phải chịu đựng cơn đau như bị xẻ thịt.
“Đừng mà!! Không muốn a!!” Cố Minh Mộng vùng vẫy dữ dội hơn, vòng eo vặn vẹo cố gắng thoát khỏi sự xâm lấn này. Nhưng trớ trêu thay, sự cựa quậy của cô lại vô tình giúp chất dịch bôi trơn chảy ra nhiều hơn, tạo điều kiện thuận lợi cho Bạch Hạo trượt sâu hơn vào bên trong.
Bạch Hạo nghiến răng, dùng sức thúc mạnh hông một cái thật sâu.
“A… Ư!!” Cố Minh Mộng ngửa cổ ra sau, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu. Cô cảm giác như toàn thân mình đã bị đâm thủng, hoa môi bị tách rộng đến cực hạn, âm vật như muốn nổ tung vì kích thích quá độ.
Bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời vẫn rực rỡ, tiếng xe cộ qua lại ồn ào náo nhiệt, cuộc sống vẫn tiếp diễn bình thường. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, thế giới của Cố Minh Mộng đã sụp đổ. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của chính mình và tiếng thở dốc ồ ồ của chàng trai đang đè nặng lên người cô.
Cô mở mắt, nhìn chàng trai được mệnh danh là “hoàng tử” của trường Tinh Vân giờ đây đang điên cuồng như một con thú hoang động dục trên người cô.
Tiếng thở hổn hển của Bạch Hạo phả nóng rực vào mặt cô. Đây là lần đầu tiên anh làm tình, và cảm giác tuyệt vời vượt xa mọi sự tưởng tượng của anh. Nếu biết làm tình sướng như thế này, anh đã chẳng giữ mình bấy lâu nay mà đã sớm chơi đùa với đám con gái luôn vây quanh mình rồi.
Anh cúi xuống nhìn Cố Minh Mộng đang giãy giụa khóc lóc dưới thân. Ánh mắt cô tràn đầy đau khổ và cầu xin, nhưng điều đó chẳng những không làm anh mủi lòng mà còn kích thích thú tính trong anh mãnh liệt hơn. Bạch Hạo bóp mạnh hai bầu ngực mềm mại của cô, đầu vú cứng ngắc chọc vào lòng bàn tay anh đầy khiêu khích.
Giọng điệu của anh vẫn bình thản đến lạ lùng, trái ngược hoàn toàn với hành động điên cuồng bên dưới: “Khóc cái gì? Tôi thấy cậu đang sướng lắm mà.”
Cố Minh Mộng cắn chặt môi dưới, từ chối trả lời. Cô cảm thấy nhục nhã ê chề. Dù đau đớn như bị xé rách, nhưng sâu thẳm bên trong, một luồng khoái cảm lạ lẫm, tội lỗi cũng đang len lỏi, xen lẫn với cơn đau, khiến cơ thể cô run rẩy phản ứng lại từng cú thúc của anh.
Bạch Hạo nhận ra sự thay đổi của cô. Anh nhớ lại những cảnh trong phim sex, bàn tay bắt đầu chơi đùa với đầu vú cô, véo nhẹ rồi lại xoay tròn. Đầu vú ướt đẫm mồ hôi, lấp lánh dưới ánh nắng, tỏa ra mùi hương cơ thể thiếu nữ nồng nàn quyến rũ, mê hoặc lý trí anh.
Bạch Hạo đã chán ngấy vẻ rụt rè, cam chịu của Cố Minh Mộng. Một tay anh bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mình, tay kia lại mò xuống dưới, tìm đến hạt âm vật đang sưng tấy, véo mạnh một cái, trong khi bên dưới vẫn liên tục dập sâu vào tận tử cung.
“A… Đừng mà…” Cố Minh Mộng không kiểm soát được mà rên rỉ thành tiếng. Cô không hiểu tại sao mình lại có thể thích ứng với sự xâm phạm thô bạo này nhanh đến thế. Rõ ràng là lần đầu tiên, rõ ràng là bị cưỡng hiếp, nhưng cơ thể cô lại đang phản bội cô, đón nhận từng đợt khoái cảm mà thứ vũ khí chết người kia mang lại.
“Sâu… A! Ưm…! Mau…!” Những tiếng rên rỉ vụn vỡ thoát ra từ miệng cô, đầu óc cô quay cuồng, rối loạn, chỉ biết rằng có một thứ gì đó đang không ngừng lấp đầy, đâm thọc, mang đến sự sung sướng tội lỗi tột cùng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận