Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Hạo không còn chút kiêng nể nào, điên cuồng giã vào tiểu huyệt ướt đẫm của cô gái nhỏ. Tiếng xương mu va chạm vào nhau chan chát, vang vọng khắp căn phòng, át cả tiếng xe cộ ngoài phố. Tốc độ va chạm nhanh đến mức điên cuồng, không thể kiểm soát. Trong đầu Bạch Hạo lúc này chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: chiếm hữu, tàn phá và hủy hoại cô gái kiêu ngạo này, biến cô thành con búp bê tình dục của riêng mình.
“Không, a…! Nặng quá! A… sâu quá!” Cố Minh Mộng chỉ còn có thể phát ra những âm thanh nức nở ngắn ngủi từ trong cổ họng. Cô mở đôi mắt đẫm lệ nhìn chàng trai đang cưỡi trên người mình. Dương vật thẳng đứng, gân guốc đâm thọc vào nơi tư mật nhất của cô không chút thương xót. Trên khuôn mặt điển trai của anh lúc này là nụ cười tàn nhẫn, độc ác và đầy dục vọng.
Hình ảnh này khác xa một trời một vực với chàng hoàng tử lịch thiệp, nho nhã mà đám nữ sinh trong trường vẫn thường tôn sùng.
Hai cánh hoa môi của Cố Minh Mộng đã sưng tấy, đỏ bừng như hai miếng thạch lựu chín mọng. Hạt âm vật run rẩy đáng thương, lẩn trốn trong lớp da bao quy đầu. Phần thịt mềm mại bên trong bị ma sát đến lộn trái ra ngoài theo từng nhịp rút ra đâm vào của anh, quấn chặt lấy dương vật gân guốc rồi lại bị anh hung hăng nhét ngược trở vào.
Bạch Hạo cảm thấy cơn cao trào đang dồn dập kéo đến. Anh đã bắn vào trong Cố Minh Mộng rất nhiều lần, nhưng dường như bao nhiêu cũng là chưa đủ. Anh kẹp chặt lấy hai bên hông cô, dồn toàn bộ sức lực cho những cú thúc cuối cùng. Quy đầu to lớn húc mạnh vào cổ tử cung non nớt, mở đường cho dòng thác lũ tuôn trào. Anh gầm lên một tiếng, bắn mạnh từng đợt tinh dịch nóng hổi, đặc sệt vào sâu trong tử cung cô.
Bắn tinh xong, anh vẫn không chịu rút ra ngay mà còn đảo dương vật đang dần mềm đi trong cửa huyệt vài vòng, vét sạch mọi ngóc ngách bên trong. Đợi khi cơn dư chấn qua đi, anh mới từ từ rút trọn vẹn cây gậy thịt ra ngoài.
“Phụt…” Một âm thanh ướt át vang lên khi nắp chai được mở. Bạch Hạo vớ lấy điện thoại, thản nhiên chụp lại cận cảnh tiểu huyệt đỏ hồng, sưng tấy vẫn đang co bóp, rỉ ra hỗn hợp tinh dịch và dâm thủy trắng đục.
Cố Minh Mộng lúc này mới lờ mờ tỉnh lại sau cơn mê. Mái tóc dài rối bù, ết đẫm mồ hôi dính bết vào khuôn mặt tái nhợt. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe, gương mặt lem luốc nước mắt trông vô cùng tội nghiệp và thảm hại.
Bạch Hạo chụp thêm mấy bức ảnh chụp gương mặt thẫn thờ, đau khổ của cô. Trước khi cô kịp nổi cơn tam bành, anh đã mở bộ sưu tập, giơ màn hình điện thoại ra trước mặt cô, ấn nút phát video mà anh đã quay lại trong suốt quá trình “hành sự”.
Anh bấm dừng ở đúng khoảnh khắc cô gái đang cưỡi trên người anh, gương mặt đê mê vì khoái lạc, miệng rên rỉ dâm đãng, chủ động lắc hông. Giọng nói anh lạnh băng như đến từ địa ngục: “Nếu cậu dám mở miệng nói ra nửa lời với bất kỳ ai, thì sáng mai, cả cái trường Tinh Vân này, từ hiệu trưởng đến bác bảo vệ, sẽ được chiêm ngưỡng cảnh tượng cậu hứng tình, dâm đãng như thế nào trên người tôi.”
Cố Minh Mộng trừng mắt nhìn anh, đôi mắt rực lửa căm hờn nhưng cũng tràn đầy bất lực và sợ hãi.
Bạch Hạo không quan tâm đến ánh nhìn muốn giết người đó. Anh lại đẩy hai chân cô lên cao lần nữa, ép đầu gối cô chạm vào ngực. Bên trong tiểu huyệt lập tức ộc ra một đống tinh dịch trắng đục. Tâm trạng anh bỗng trở nên cực kỳ vui vẻ trước cảnh tượng dâm mĩ này. Anh dùng hai tay tách rộng môi âm hộ ra, thô bạo vươn ngón tay vào bên trong, móc hết tinh dịch còn sót lại ra ngoài.
Cố Minh Mộng im lặng một cách bất thường. Bạch Hạo ngẩng đầu lên nhìn, mới phát hiện cô đã ngất xỉu từ lúc nào vì quá đau đớn và kiệt sức.
Giấc ngủ này của Cố Minh Mộng chập chờn và đầy ác mộng. Phần thân dưới đau rát, trướng căng cực kỳ khó chịu. Khi cô mệt mỏi mở mắt ra, mọi thứ trước mắt đều chao đảo. Cơn đau và dư âm khoái cảm vẫn còn âm ỉ nơi hạ thể nhắc nhở cô về sự thật tàn khốc vừa xảy ra. Cô ngây người nhìn khuôn mặt đẹp trai nhưng ẩn chứa nét dữ tợn của Bạch Hạo đang ngồi bên cạnh. Cô quay đầu đi, đôi mắt trở nên trống rỗng, vô hồn, nước mắt lặng lẽ lăn dài xuống gối.
Lần đầu tiên nếm trái cấm, Bạch Hạo như con thú được tháo cũi sổ lồng. Anh hận không thể thử hết tất cả các tư thế mà mình biết trên cơ thể non nớt của cô. Chờ đến khi anh thỏa mãn cơn thú tính, Cố Minh Mộng đã cảm thấy mình như vừa chết đi sống lại.
Anh hài lòng xem lại mấy đoạn clip ngắn trong điện thoại, nheo mắt nhìn cô gái đang nằm liệt trên giường, lúc này mới thốt ra một câu hỏi muộn màng: “Cậu tên gì?”
“Tên mẹ cậu! Cút đi cho khuất mắt tôi!” Cố Minh Mộng dùng hết chút sức lực cuối cùng để mắng, giọng khản đặc như tiếng vịt đực, nước mắt lại trào ra vì uất ức.
Bạch Hạo cười khẩy, không chấp nhặt lời chửi thề của cô. Anh lục lọi trong chiếc cặp sách vứt lăn lóc ở góc phòng, lôi ra thẻ học sinh của cô. Anh chụp lại thẻ học sinh, rồi ném trả lại vào người cô, thong thả nói: “Sáng ngày mốt, tiết thể dục, tôi đợi cậu ở phòng dụng cụ thể chất của trường. Đừng có mà đến trễ. Nếu không, bộ sưu tập ảnh nóng và video của cậu sẽ được phát tán cho cả thế giới biết đấy.”
Bạch Hạo nói xong thì thản nhiên cầm điện thoại gọi đồ ăn. Anh có số VIP của các nhà hàng lớn trong thành phố. Sau khi đồ ăn cao cấp được đưa đến tận nơi, anh còn “tốt bụng” bày ra bàn, mời Cố Minh Mộng cùng ăn: “Ăn chút gì đi để lấy sức mà về.”
Cố Minh Mộng khó khăn ngồi dậy, run rẩy mặc lại bộ đồng phục xộc xệch, nhăn nhúm. Ngoài sắc mặt tái nhợt và dáng đi hơi khập khiễng, không ai có thể nhìn ra cô vừa trải qua một cuộc cưỡng bức kinh hoàng. Cô nhìn Bạch Hạo đang ung dung ngồi ăn, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Cô bước tới, dùng tay hất tung cả bàn đồ ăn xuống đất.
“Xoảng!” Tiếng bát đĩa vỡ tan tành. Canh nóng bắn tung tóe lên quần áo Bạch Hạo.
“Khốn kiếp! ĐI CON MẸ CẬU!” Cố Minh Mộng gào lên một câu chửi thề đầy uất hận, rồi ôm lấy cơ thể đau đớn, lết từng bước rời khỏi căn hộ địa ngục đó.
Sau khi về đến nhà, Cố Minh Mộng lập tức ngã bệnh, sốt cao li bì. Cô không dám hé răng nửa lời về chuyện xảy ra hôm nay với mẹ. Đối với giới trẻ, chuyện tình dục, nhất là bị cưỡng bức, là một bí mật đáng xấu hổ và nhục nhã. Cô định sẽ cắn răng chịu đựng, coi như bị chó dại cắn một lần rồi thôi, để thời gian xóa nhòa tất cả.
Mẹ Cố lo lắng ngồi bên giường, đút từng thìa thuốc hạ sốt cho cô. Bà lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn ở con gái, ánh mắt con bé trốn tránh, trên người có những vết bầm tím lạ thường. Nhưng bà chưa kịp hỏi kỹ thì…
“Rầm!” Cửa phòng bật mở. Cố Minh Hạo ôm Cố Minh Mặc chạy xộc vào, hét toáng lên: “Mẹ ơi! Mẹ nhìn xem! Con đã có thể bế được em Mặc Mặc rồi này! Con khỏe chưa!”
Vừa dứt lời, “Bịch” một cái, hai đứa trẻ cùng nhau ngã lăn quay ra sàn nhà. Cố Minh Mặc bị đau, òa khóc nức nở. Mẹ Cố hoảng hốt, vội vàng chạy đến dỗ dành đứa út, rồi quay sang la mắng thằng anh nghịch ngợm. Một tay bế con, một tay dắt đứa kia, bà dẫn hai đứa trẻ ra ngoài để không làm phiền chị Hai nghỉ ngơi. Sự nghi ngờ và thắc mắc về tình trạng của Cố Minh Mộng cũng vì thế mà bị bà vứt ra sau đầu.
Cố Minh Mộng nằm trên giường, nghe tiếng cửa đóng lại, nước mắt lại trào ra ướt đẫm gối. Cô biết, cơn ác mộng của mình mới chỉ bắt đầu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận