Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bí Mật Được Bật Mí Và Những “Ông Chú Bà Cô” Nhí
Lời thú nhận của Cố Minh Mộng rơi xuống giữa phòng khách như một quả bom, nhưng phản ứng của hai đứa nhỏ lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của người lớn.
Cố Minh Mặc mở to đôi mắt long lanh, ngây thơ hỏi: “Em bé? Giống như búp bê trong bụng mẹ ngày xưa hả chị? Em bé chui ra từ nách hay từ rốn vậy?”
Còn Cố Minh Hạo thì há hốc mồm, đứng hình mất vài giây rồi đột ngột nhảy cẫng lên ghế sofa, hét toáng lên đầy phấn khích: “Cái gì? Em sắp được làm chú rồi á? Ha ha ha! Em là chú! Em là chú Cố Minh Hạo! Oai phong quá đi mất!”
Cậu bé chạy vòng quanh phòng, giả làm siêu nhân bay lượn: “Ta là chú của siêu nhân nhí! Ta sẽ dạy nó đánh nhau! Yeah yeah yeah!”
Mẹ Cố nhìn cảnh tượng hỗn loạn này mà dở khóc dở cười. Bà vội vàng kéo Cố Minh Hạo xuống, cốc nhẹ vào đầu cậu: “Bớt quậy đi ông tướng! Chị con đang mang thai, cần yên tĩnh. Từ nay cấm con chạy nhảy lung tung va vào chị, nghe chưa?”
“Tuân lệnh mẫu hậu!” Cố Minh Hạo đứng nghiêm chào kiểu quân đội, rồi rón rén tiến lại gần Cố Minh Mộng như đang tiếp cận một quả bom nổ chậm. Cậu ghé sát tai vào bụng cô, thì thầm: “Alo alo? Cháu trai có nghe thấy chú gọi không? Chú là chú đẹp trai nhất vũ trụ đây.”
Cố Minh Mộng phì cười, đẩy cái đầu đầy keo vuốt tóc của em trai ra: “Nó bé tí tẹo bằng hạt đậu thôi, chưa nghe thấy gì đâu.”
Cố Minh Mặc cũng len lén sờ vào bụng chị, ánh mắt đầy tò mò và ngưỡng mộ: “Chị ơi, em bé có làm chị đau không?”
“Có chút xíu.” Cố Minh Mộng thành thật đáp, đáy lòng dâng lên một dòng nước ấm áp. Sự hồn nhiên của hai đứa em đã xua tan đi phần nào đám mây đen u ám đang bao phủ tâm trí cô. Có lẽ, chuyện này không tồi tệ đến mức tuyệt vọng như cô nghĩ.
Những ngày tiếp theo, Cố Minh Mộng bắt đầu cuộc sống của một bà bầu tuổi teen. Cô nghỉ học ở trường, chuyển sang chế độ học tại gia với các gia sư nữ do mẹ tuyển chọn kỹ lưỡng. Mẹ Cố lo sợ con gái bị ảnh hưởng tâm lý nên thay toàn bộ giáo viên nam, hạn chế tối đa việc cô tiếp xúc với người khác giới, trừ ba và em trai.
Cố Minh Hạo từ ngày “lên chức” chú, bỗng trở nên chững chạc lạ thường (theo cách nghĩ của cậu). Cậu đập con heo đất tiết kiệm bấy lâu nay, gom hết tiền tiêu vặt để mua đồ ăn tẩm bổ cho chị. Chiều nào đi học về, cậu cũng xách theo một túi ni lông đen bí ẩn.
“Chị Hai, ăn đi cho cháu mau lớn!” Cậu hào hứng bày ra bàn chiến lợi phẩm: que cay, bim bim, nước ngọt có ga, và cả… kem ốc quế.
Cố Minh Mộng nhìn đống “đồ tẩm bổ” toàn hóa chất và đường hóa học mà thèm rỏ dãi, nhưng mẹ Cố đã nhanh tay tịch thu tất cả: “Mấy thứ này bà bầu ăn vào có mà sinh bệnh! Cố Minh Hạo, con muốn hại chị con à?”
“Nhưng… nhưng chị thích ăn mà…” Cố Minh Hạo xụ mặt, vẻ mặt thất vọng tràn trề.
Thấy vậy, Cố Minh Mộng lén nháy mắt với em trai, đợi mẹ quay đi liền nhanh tay chộp lấy cây kem, cắn một miếng to rồi thì thầm: “Ngon lắm! Cảm ơn ông chú nhỏ nhé.”
Cố Minh Hạo lập tức tươi tỉnh trở lại, cười toe toét khoe hàm răng sún.
Lần khám thai đầu tiên, Cố Minh Mặc nằng nặc đòi đi theo. Con bé ôm khư khư con thỏ bông cũ mèm, nói là để “bảo vệ chị và em bé”. Trong phòng siêu âm, khi bác sĩ Trần chỉ vào màn hình, nơi có một đốm đen nhỏ xíu đang nhấp nháy, cả ba mẹ con đều nín thở.
“Đây là tim thai.” Bác sĩ Trần bật loa lên. Âm thanh “bụp… bụp… bụp…” vang lên mạnh mẽ, dồn dập như tiếng vó ngựa, lấp đầy căn phòng nhỏ.
Cố Minh Mộng sững sờ. Đó là sự sống. Một sự sống đang tồn tại và lớn lên trong cơ thể cô. Cảm giác chán ghét và sợ hãi ban đầu bỗng chốc lung lay. Cô đưa tay lên màn hình, chạm vào đốm sáng nhỏ xíu đó, nước mắt vô thức lăn dài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận