Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cái Tên Định Mệnh Và Bức Tâm Thư
Việc đặt tên cho thành viên mới trở thành chủ đề nóng hổi trong mỗi bữa cơm tối. Cố Minh Hạo, với tư cách là “ông chú” đầy trách nhiệm, đã liệt kê ra một danh sách dài dằng dặc những cái tên mà cậu cho là “ngầu” nhất hệ mặt trời.
“Con nghĩ nên đặt là Cố Minh Hàn!” Cậu bé vừa nhai cơm vừa hùng hồn tuyên bố. “Cô giáo bảo chữ Hàn nghĩa là thông thái, học giỏi, lại còn nghe giống tên diễn viên Hàn Quốc nữa. Đẹp trai phải biết!”
“Cố Minh Hàn?” Mẹ Cố nhíu mày, lắc đầu. “Nghe sến quá. Mà sao lại là chữ Minh? Đã có Minh Mộng, Minh Hạo, Minh Mặc rồi, lại thêm Minh Hàn nữa thì loạn nhà à? Phải đổi chữ đệm khác cho nó phân biệt thế hệ chứ.”
“Không chịu! Cháu trai phải giống tên chú nó mới oách!” Cố Minh Hạo giãy nảy, không chịu thua.
“Hay là… Cố Tiga?” Cố Minh Mặc rụt rè đề xuất, tay ôm khư khư con siêu nhân của anh trai.
“Thôi đi hai ông bà tướng.” Ba Cố lúc này mới lên tiếng, đặt bát cơm xuống, chỉnh lại kính lão với vẻ uyên bác của một nhà văn. “Cháu trai của ba, tên phải có ý nghĩa sâu sắc, văn học một chút.”
Ông trầm ngâm một lát rồi phán: “Gọi là Thượng. Cố Thượng Hàn. Thượng trong cao thượng, vươn lên. Hàn trong bao la, rộng lớn. Mong cháu sau này sẽ là người đàn ông có chí khí cao vời, tấm lòng rộng mở.”
“Cố Thượng Hàn…” Mẹ Cố lẩm bẩm, ánh mắt sáng lên. “Nghe hay đấy, vừa mạnh mẽ lại vừa sang trọng. Duyệt!”
Cố Minh Hạo tuy hơi ấm ức vì cái tên mình chọn bị bác bỏ, nhưng nghe ba giải thích nghe cũng “ngầu” phết, nên đành miễn cưỡng gật đầu chấp nhận.
Trên lầu, trong căn phòng yên tĩnh, Cố Minh Mộng ngồi tựa lưng vào đầu giường, tay vuốt ve bụng bầu đã khá lớn. Cô nghe tiếng tranh luận rôm rả dưới nhà, lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Vừa ấm áp, vừa chua xót. Đứa bé này được cả nhà mong đợi như vậy, nhưng cha của nó…
Cô lấy ra từ ngăn kéo một tờ giấy viết thư màu xanh nhạt, cầm bút lên nhưng lại ngập ngừng không biết viết gì. Cô muốn viết cho Bạch Hạo, muốn mắng chửi anh, muốn hỏi anh tại sao lại tàn nhẫn như vậy. Nhưng rồi, cô lại đặt bút xuống. Viết để làm gì khi người ta đã êm ấm bên tình mới?
“Chị ơi, em vào được không?” Cố Minh Mặc ló đầu vào, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Vào đi em.”
Cô bé chạy lon ton đến bên giường, đặt lên bàn một đĩa bánh quy hình thú. “Mẹ bảo chị không được ăn đá lạnh nữa, hại em bé. Em mua bánh quy cho chị này, ngon lắm.”
Cố Minh Mộng mỉm cười, bẻ một chiếc bánh quy cho vào miệng. Vị bơ sữa ngọt ngào tan chảy nơi đầu lưỡi, xua đi vị đắng chát trong lòng.
“Chị, anh Hạo bảo tên em bé là Cố Thượng Hàn đấy. Chị có thích không?”
“Thích. Tên rất hay.” Cố Minh Mộng xoa đầu em gái. “Mặc Mặc này, em có thích em bé không?”
“Thích ạ! Em sẽ làm bà cô tốt nhất thế giới!” Cố Minh Mặc gật đầu lia lịa. “Nhưng… nhưng em nghe mẹ nói chuyện điện thoại với bác sĩ… Mẹ bảo… có thể sẽ cho em bé đi…”
Tim Cố Minh Mộng thắt lại. Đúng là ba mẹ đã từng bàn bạc chuyện này. Họ sợ đứa bé sẽ là gánh nặng cho tương lai của cô, sợ cô không thể lấy chồng, không thể tiếp tục việc học. Họ đã âm thầm liên hệ với vài gia đình hiếm muộn có điều kiện tốt.
“Em không muốn em bé đi đâu!” Cố Minh Mặc mếu máo, nước mắt lưng tròng. “Em bé là người nhà mình mà!”
Cố Minh Mộng ôm chầm lấy em gái, nước mắt cô cũng trào ra. Trong những đêm mất ngủ, cô đã dằn vặt rất nhiều. Giữ lại hay cho đi? Nếu giữ lại, cuộc đời cô sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, đầy chông gai. Nếu cho đi, cô sẽ rảnh rang bay nhảy, nhưng liệu lương tâm cô có yên ổn?
“Đừng khóc, Mặc Mặc. Chị… chị sẽ suy nghĩ kỹ.” Cô thì thầm, nhưng trong thâm tâm, một quyết định đã dần hình thành. Cô không nỡ. Dù là kết quả của sự bồng bột, nhưng sinh linh này đang lớn lên từng ngày trong cơ thể cô, cùng chung nhịp tim với cô. Làm sao cô có thể dứt bỏ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận