Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ngày Định Mệnh Và Biệt Đội Hộ Tống
Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Chẳng mấy chốc đã đến ngày dự sinh. Cố Minh Mộng đã nghỉ học trước một tuần để chuẩn bị. Bụng cô giờ đây đã to vượt mặt, đi lại nặng nề, chân tay sưng phù. Mọi sinh hoạt đều phải nhờ mẹ và người giúp việc hỗ trợ.
Sáng sớm hôm đó, khi Cố Minh Mộng đang ngồi đọc sách ngoài vườn để thư giãn thì một cơn đau nhói bất ngờ ập đến từ vùng bụng dưới, lan ra sau lưng. Cơn đau không giống những lần gò tử cung giả trước đó, nó quặn thắt và dồn dập hơn.
“Mẹ ơi… con đau…” Cô buông cuốn sách, ôm bụng rên rỉ.
Mẹ Cố đang tưới hoa gần đó, nghe tiếng con gái kêu liền vứt vòi nước, chạy bay tới. Kinh nghiệm làm y tá bao năm giúp bà nhận định ngay tình hình: “Vỡ ối rồi! Gọi ba mau! Đến bệnh viện ngay!”
Cả nhà náo loạn. Ba Cố luống cuống tìm chìa khóa xe, tay run run làm rơi cả chùm chìa khóa xuống đất. Mẹ Cố vừa đỡ con gái vừa chỉ đạo mọi người xách giỏ đồ đi sinh đã chuẩn bị sẵn.
Nhưng điều khiến Cố Minh Mộng dù đang đau đớn cũng phải trợn tròn mắt là sự xuất hiện của hai “vệ sĩ” nhí.
Cố Minh Hạo từ trên lầu chạy xuống, không phải trong bộ quần áo ở nhà lôi thôi thường ngày, mà là một bộ vest đen tuyền, thắt nơ cổ đỏ chót, tóc được vuốt keo bóng lộn, chải ngược ra sau lộ trán dô bướng bỉnh. Chân cậu đi đôi giày da đen bóng lộn, mỗi bước đi đều phát ra tiếng “cộp cộp” đầy uy lực. Trên tay cậu còn cầm một bó hoa hồng đỏ rực rỡ được gói giấy bóng kính cẩn thận.
Theo sau là Cố Minh Mặc trong bộ váy công chúa màu hồng phấn bồng bềnh, đầu đội vương miện nhựa lấp lánh, tay ôm con thỏ bông cũng được thắt nơ. Khuôn mặt cô bé được tô điểm lấm tấm những hạt kim tuyến lấp lánh như tiên nữ.
“Hai đứa… làm cái trò gì vậy?” Cố Minh Mộng vừa thở hổn hển vừa hỏi, cơn đau làm cô nhăn nhó nhưng vẫn không nhịn được cười.
“Đi đón cháu trai phải trang trọng chứ chị!” Cố Minh Hạo nghiêm túc trả lời, chỉnh lại cái nơ cổ cho ngay ngắn. “Đây là lần đầu tiên hai người đàn ông của gia đình gặp nhau, em phải thể hiện uy quyền của người làm chú!”
“Em muốn làm bà cô xinh đẹp nhất để em bé nhìn thấy đầu tiên!” Cố Minh Mặc xoay một vòng váy, kim tuyến rơi lả tả xuống sàn nhà.
“Trời ơi là trời! Đi đẻ chứ có phải đi đám cưới đâu mà vest với váy!” Mẹ Cố vừa bực vừa buồn cười, nhưng giờ phút này không còn thời gian để bắt chúng thay đồ nữa. “Thôi lên xe nhanh! Muộn bây giờ!”
Chiếc xe gia đình lao vút đi trên đường phố. Trong xe, tiếng rên rỉ đau đớn của Cố Minh Mộng xen lẫn với tiếng an ủi, động viên của cả nhà.
“Chị ơi cố lên! Hít sâu vào! Thở ra!” Cố Minh Hạo nắm chặt tay chị, mặt tái mét vì lo lắng, mồ hôi trên trán cậu làm chảy cả lớp keo vuốt tóc xuống mắt cay xè.
“Chị đừng sợ, có thỏ bông đây rồi, thỏ bông sẽ chịu đau thay cho chị.” Cố Minh Mặc đưa con thỏ bông sát vào mặt Cố Minh Mộng, giọng run run chực khóc.
Đến bệnh viện, sự xuất hiện của “biệt đội hộ tống” kỳ quặc này khiến cả khoa sản xôn xao. Bác sĩ và y tá nhìn cậu bé mặc vest và cô bé công chúa đầy kim tuyến chạy theo băng ca bà bầu mà không nhịn được cười.
“Người nhà ở lại bên ngoài! Chỉ một người được vào phòng sinh thôi!” Y tá chặn cửa lại.
“Chúng tôi muốn vào với chị! Chúng tôi phải bảo vệ chị!” Cố Minh Hạo gào lên, định xông vào nhưng bị ba Cố tóm cổ áo lôi lại.
“Ngoan nào con trai, đây là chiến trường của phụ nữ và bác sĩ. Đàn ông chúng ta đứng ngoài canh gác.” Ba Cố dỗ dành, ấn cậu con trai ngồi xuống ghế chờ.
Cánh cửa phòng sinh đóng lại, ngăn cách hai thế giới. Bên ngoài là sự lo lắng tột độ, bên trong là cuộc chiến sinh tử đầy đau đớn và máu me.

Bình luận (0)

Để lại bình luận