Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Tiếng Khóc Chào Đời Và Sự Lạnh Lùng Bất Đắc Dĩ
Trong phòng sinh lạnh lẽo, tiếng máy móc kêu “bíp bíp” đều đặn, hòa cùng tiếng rên la xé lòng của những sản phụ khác tạo nên một bản giao hưởng ám ảnh. Cố Minh Mộng nằm trên bàn sinh, hai chân dang rộng, mồ hôi đầm đìa ướt sũng tóc mai, dính bết vào trán. Cơn đau chuyển dạ như muốn bẻ gãy xương chậu, xé toạc cơ thể cô ra làm đôi.
“Đau quá… Mẹ ơi cứu con… Con không sinh nữa đâu… Huhu…” Cố Minh Mộng gào khóc, tay bấu chặt vào thanh chắn giường đến bật máu. Cô hối hận rồi, cô không muốn chịu đựng sự tra tấn này nữa.
Mẹ Cố đứng bên cạnh, nắm chặt tay con gái, nước mắt bà cũng rơi lã chã. Bà lau mồ hôi cho con, thì thầm động viên: “Cố lên con gái, sắp được rồi. Hít sâu, rặn mạnh nào! Mẹ ở đây với con.”
“Đầu em bé ra rồi! Cố lên nào! Một hơi nữa thôi!” Bác sĩ Trần hô lớn, giọng nói đầy khích lệ.
Cố Minh Mộng dồn hết chút sức lực cuối cùng, nghiến răng rặn một hơi thật dài. Cô cảm giác như toàn bộ nội tạng mình đang bị đẩy ra ngoài. Một luồng áp lực cực lớn thoát ra, kèm theo đó là cảm giác trống rỗng đột ngột nơi bụng dưới.
“Oa… oa… oa…”
Tiếng khóc trẻ thơ vang lên lanh lảnh, xé tan bầu không khí căng thẳng. Đứa bé chào đời đỏ hỏn, dính đầy máu và chất gây trắng, tay chân quẫy đạp liên hồi.
“Là một bé trai! Chúc mừng gia đình!” Y tá thông báo, nhanh chóng lau sạch và quấn khăn cho bé.
Mẹ Cố vỡ òa trong hạnh phúc, bà run rẩy đón lấy đứa cháu ngoại bé bỏng từ tay y tá. “Cháu bà… ôi cháu của bà…”
Nhưng Cố Minh Mộng nằm trên bàn sinh lại quay mặt đi, nhắm nghiền mắt. Cô kiệt sức, đau đớn và hỗn độn cảm xúc. Cô không muốn nhìn nó. Chính nó đã khiến cô phải chịu đựng nỗi đau xác thịt kinh khủng này, chính nó đã hủy hoại tuổi thanh xuân của cô.
“Mộng Mộng, nhìn con đi con. Thằng bé đáng yêu lắm.” Mẹ Cố bế đứa bé lại gần, giọng nghẹn ngào.
“Con không muốn… Mang nó đi đi…” Cố Minh Mộng lạnh lùng đáp, nước mắt vẫn chảy dài xuống gối.
Mẹ Cố sững sờ, tim đau nhói. Bà hiểu tâm trạng của con gái lúc này, sự hoảng loạn và chối bỏ sau cơn vượt cạn là điều dễ hiểu ở những bà mẹ trẻ bất đắc dĩ. Bà thở dài, định bế cháu ra ngoài.
Nhưng rồi, một bàn tay yếu ớt níu lấy vạt áo bà. Cố Minh Mộng mở mắt, ánh mắt mệt mỏi nhưng le lói chút tò mò và bản năng làm mẹ.
“Cho… cho con xem một cái thôi.”
Mẹ Cố mỉm cười, hạ thấp tay xuống. Cố Minh Mộng nhìn sinh linh bé nhỏ trong khăn ủ. Nó nhăn nheo, đỏ hỏn, mắt nhắm nghiền, cái miệng nhỏ xíu chu da chùn chụt. Trông nó… xấu xí quá, giống hệt một con khỉ con hay chuột con mới sinh. Chẳng có nét nào giống “hoàng tử bé” trong tưởng tượng của cô cả.
Nhưng khi bàn tay tí hon của nó quờ quạng và nắm lấy ngón tay trỏ của cô, một luồng điện chạy dọc sống lưng Cố Minh Mộng. Cảm giác mềm mại, ấm áp và sự tin cậy tuyệt đối ấy khiến trái tim cô tan chảy. Đây là con cô. Là máu thịt của cô.
“Nó… xấu quá mẹ nhỉ…” Cô thì thầm, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười yếu ớt.
Mẹ Cố bế đứa bé ra ngoài phòng chờ. Cánh cửa vừa mở, Cố Minh Hạo và Cố Minh Mặc đã lao tới như tên bắn.
“Cháu tôi đâu? Cháu tôi đâu?” Cố Minh Hạo kiễng chân ngó vào, mắt sáng rực. “Woa! Sao nó đỏ thế mẹ? Nó bị luộc chín à?”
“Anh im đi! Em bé đang ngủ!” Cố Minh Mặc huých tay anh, rồi rón rén sờ nhẹ vào má em bé. “Ôi, mềm quá… Chào cháu, cô là cô Mặc Mặc xinh đẹp đây.”
Ba Cố đứng bên cạnh, nhìn đứa cháu ngoại đầu lòng, đôi mắt sau cặp kính lão rưng rưng xúc động. Ông đặt tay lên vai vợ, thì thầm: “Vất vả cho hai mẹ con rồi.”
Bên trong phòng sinh, Cố Minh Mặc ghé sát vào khe cửa hét vọng vào: “Chị ơi! Em bé đẹp trai lắm! Chị đừng sợ nhé! Chúng em ở đây chờ chị!”
Tiếng hét ngây thơ của em gái khiến Cố Minh Mộng bật cười trong nước mắt, cảm giác đau đớn dường như cũng vơi đi phân nửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận