Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ánh Nắng Sớm Mai Và Sự “Đánh Thức” Của Thúc Thúc
Nắng sớm xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, rải những hạt bụi vàng óng ánh lên căn phòng ngủ tĩnh lặng. Trên chiếc giường rộng lớn trải ga trắng muốt, một thiếu nữ đang chìm sâu vào giấc ngủ say. Lâm Tuyết, cô gái nhỏ của Lâm gia, nằm đó như một bức tranh tuyệt mỹ mà tạo hóa đã ưu ái vẽ nên. Mái tóc đen dài như thác đổ xõa tung trên gối, vài lọn tóc con nghịch ngợm vương vấn trên cần cổ trắng ngần, tôn lên xương quai xanh tinh xảo, mảnh mai đến nao lòng.
Trong giấc mộng, đôi mày liễu khẽ chau lại vì ánh nắng chiếu thẳng vào mắt, cô nghiêng đầu, cánh tay trần như ngó sen vươn lên che đi chút chói chang. Động tác vô tình ấy làm dây áo ngủ bằng lụa mỏng manh bên vai trái trễ xuống, để lộ ra một mảng da thịt nõn nà như ngọc, và rồi, một bên nhũ hoa kiều nộn cứ thế bại lộ một nửa dưới nắng mai. Quầng nhũ hoa màu hồng phấn lấp ló, run rẩy theo từng nhịp thở đều đặn, mời gọi đến mị người.
Gương mặt thiếu nữ tinh xảo như búp bê sứ, hàng mi cong vút rợp bóng như cánh quạt, đôi môi anh đào không cần son phấn vẫn đỏ mọng, ướt át, khẽ hé mở như đang chờ đợi một nụ hôn. Đôi môi ấy đóng mở nhịp nhàng, không biết trong mơ cô đang thấy gì mà lại phát ra những tiếng thở dài khe khẽ, đầy dụ hoặc. Chiếc đầm ngủ hai dây mỏng tang ôm sát lấy đường cong cơ thể, tà váy bị xốc lên đến tận eo, phơi bày trọn vẹn đôi chân dài nuột nà, thẳng tắp và chiếc quần lót ren màu phấn hồng nhỏ xíu, ôm trọn lấy vùng tam giác mật ngọt ngào.
Toàn thân Lâm Tuyết toát lên một vẻ đẹp vừa thanh thuần, ngây thơ của thiếu nữ mười bảy, lại vừa quyến rũ, dâm đãng ngầm của một người đàn bà đã trưởng thành. Sự mâu thuẫn ấy chính là thứ thuốc độc ngọt ngào nhất, chí mạng nhất đối với bất kỳ người đàn ông nào.
Cánh cửa phòng khẽ mở, Chu Thanh bước vào. Đập ngay vào mắt người đàn ông trung niên ấy chính là cảnh tượng xuân sắc vô biên này. Lâm Tuyết nằm đó, an yên như một thiên sứ không nhiễm bụi trần, nhưng tư thế lại mời gọi ông đến chà đạp, vấy bẩn. Cổ họng Chu Thanh khô khốc, yết hầu trượt lên xuống liên tục. Vật cứng rắn giữa hai chân ông, “tiểu Chu Thanh”, lập tức trỗi dậy, cương cứng đau nhức, đòi hỏi được giải tỏa.
Nếu không làm gì thì thật có lỗi với bản thân, và càng có lỗi với “bảo bối” đang nằm đó. Không chút do dự, ông nhẹ nhàng tiến đến bên giường, ánh mắt rực lửa dán chặt vào cơ thể non mềm của cháu gái.
Ông cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào làn da mát lạnh của cô. Cái lưỡi ướt át, điêu luyện quen thuộc bắt đầu lướt nhẹ trên đùi trong, từ đầu gối non mềm, chậm rãi liếm ngược lên trên, tiến dần về phía cấm địa. Cảm giác nhám ráp, ướt át khiến Lâm Tuyết trong cơn mơ khẽ rùng mình, nhưng không hề bài xích mà ngược lại, đôi chân cô vô thức mở rộng hơn, chào đón sự xâm nhập.
Bàn tay to lớn, thô ráp của Chu Thanh vươn lên, bao trọn lấy bầu ngực sữa đang phập phồng. Ông nhào nặn nhẹ nhàng, ngón tay cái và ngón trỏ tìm đến đầu nhũ hoa đang lấp ló, vê tròn, kéo nhẹ, cảm nhận sự đàn hồi mềm mại và sự cương cứng dần dần của viên ngọc nhỏ.
“Ưm…” Thiếu nữ khẽ rên, âm thanh ngọt lịm như mật ong rót vào tai.
Bên dưới, mũi Chu Thanh đã vùi vào giữa hai chân cô, hít hà mùi hương trinh nữ nồng nàn, pha lẫn chút mùi ngai ngái của dịch tình vừa tiết ra. Lưỡi ông liếm qua lớp vải ren mỏng tang, cảm nhận được hơi ẩm ướt át từ “cô bé” đang rỉ nước. Chiếc quần lót mỏng manh giờ đây đã trở nên trong suốt vì dâm thủy, để lộ rõ mồn một nụ hoa phấn hồng đang đóng mở bên trong.
“Tiểu dâm đãng… mới sáng sớm đã ướt thế này rồi sao?” Chu Thanh khẽ cười, giọng nói khàn đặc vì dục vọng.
Ông không chần chừ nữa, bàn tay to lớn kéo tuột chiếc quần lót ren vướng víu xuống mắt cá chân. Ngay lập tức, hoa huyệt non mềm, hồng hào hiện ra trọn vẹn trước mắt, sáng bóng nước, mời gọi đến điên cuồng. Chu Thanh cúi đầu, miệng ngậm trọn lấy hai mép lồn mập mạp, lưỡi như con rắn linh hoạt luồn lách vào bên trong, khuấy đảo, mút mát lấy dòng nước thánh ngọt ngào.
“Chậc… chậc…” Tiếng nước lép nhép vang lên dâm mĩ trong căn phòng yên tĩnh.
Lâm Tuyết mơ màng tỉnh dậy, đôi mắt to tròn ngập nước, mông lung nhìn trần nhà. Cảm giác tê dại, sướng khoái từ hạ bộ truyền đến khiến cô giật mình, nhưng ngay lập tức, bản năng dâm đãng đã lấn át lý trí. Cô nhận ra mùi hương quen thuộc, nhận ra chiếc lưỡi điêu luyện đang phục vụ mình. Đôi chân thon dài lập tức quặp chặt lấy cổ người đàn ông, ấn mặt ông sâu hơn vào nơi tư mật của mình.
“A… Thúc thúc… ưm… là người sao?” Giọng cô nghèn nghẹn, nũng nịu như mèo con.
Chu Thanh ngẩng đầu lên, khuôn mặt điển trai, cương nghị giờ đây ướt đẫm dâm thủy, ánh mắt nhìn cô đầy sủng nịch và ham muốn: “Chậc… Tiểu Tuyết của ta ngọt quá… đang ngủ mà nước nôi lênh láng thế này… thật là cháu ngoan.”
“Ưmm… Sướng quá… Thúc thúc… liếm mạnh nữa đi…” Lâm Tuyết nửa ngồi dậy, lưng dựa vào đầu giường, hai tay luồn vào mái tóc đen của Chu Thanh, ấn đầu ông xuống, hạ bộ không ngừng đẩy lên, cọ xát vào mặt ông để tìm kiếm khoái cảm.
Dưới sự tấn công dồn dập của chiếc lưỡi ma thuật, Lâm Tuyết cong người lên, miệng rên rỉ không thành tiếng: “Ân… a… chỗ đó… đúng rồi… sướng chết mất… aaaa…”
Cả căn phòng ngập tràn tiếng mút chùn chụt ướt át và tiếng rên la dâm đãng của thiếu nữ. Không bao lâu sau, cơ thể Lâm Tuyết căng cứng, hơi thở dồn dập, cô hét lên: “Không được… aaaa… Thúc thúc… Tiểu Tuyết tới… aaaa…”
Hoa huyệt co thắt dữ dội, phun trào một dòng dâm dịch ấm nóng, bắn thẳng vào miệng Chu Thanh. Người đàn ông không hề né tránh, tham lam nuốt trọn từng giọt mật ngọt, liếm sạch sẽ không chừa một chút gì.
Hắn ngước lên nhìn cô, khóe miệng còn vương sợi chỉ bạc lấp lánh, ngón tay cái quệt một chút dịch nhờn rồi đưa lên miệng nhỏ của cô: “Nếm thử xem, mùi vị buổi sáng của cháu tuyệt vời thế nào.”
Lâm Tuyết đỏ mặt, nhưng ánh mắt lại lúng liếng xuân tình. Cô vươn chiếc lưỡi đỏ hồng ra, liếm láp ngón tay hắn, mút vào rồi đẩy ra đầy khiêu khích, ánh mắt như có móc câu nhìn hắn chằm chằm.
Chu Thanh gầm nhẹ một tiếng, lý trí đứt phựt. Hắn vội vàng cởi thắt lưng, giải phóng con quái vật đang cương cứng đến phát đau. Cây gậy thịt tím tái, gân guốc nổi lên cuồn cuộn, quy đầu to lớn rỉ ra chút dịch hưng phấn. Thấy “hang động” nhỏ bé đã ướt đẫm, hắn không chần chừ, nắm lấy thắt lưng cô, đâm phập một cái thật mạnh vào tận gốc.
“Aaaaa!” Cả hai đồng thanh rên lên vì khoái cảm. Tiểu huyệt chật chội, ấm nóng bao chặt lấy côn thịt, mút mát từng thớ thịt khiến Chu Thanh sướng đến tê da đầu.
Không để cô kịp thích nghi, hắn bắt đầu luân động. Hông hắn đưa đẩy nhịp nhàng, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm sâu nhất trong cơ thể cô. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch”, tiếng nước “lép nhép” hòa quyện tạo nên bản giao hưởng dục vọng đầy mê hoặc.
“Tiểu Tuyết ngoan, đưa lưỡi ra cho thúc thúc nào.” Chu Thanh cúi xuống, ra lệnh.
Lâm Tuyết ngoan ngoãn hé miệng, chiếc lưỡi đinh hương rụt rè vươn ra. Chu Thanh lập tức ngậm lấy, mút mát, dây dưa. Bên dưới, côn thịt hắn vẫn không ngừng ra vào, tốc độ ngày càng nhanh, lực đạo ngày càng mạnh.
“Ưm… ưm… chậm… chậm một chút… sâu quá… a…” Lâm Tuyết nức nở, nước mắt sinh lý trào ra vì quá sướng. Cô cảm giác như mình đang bị xẻ làm đôi, nhưng lại không muốn hắn dừng lại chút nào.
“Tiểu Tuyết nhi, mẹ và dì cháu đang đợi dưới nhà… Chúng ta không thể ở đây lâu được.” Chu Thanh vừa thở hổn hển vừa nhắc nhở, nhưng hông vẫn đóng cọc liên hồi vào người cô.
Nghe đến mẹ và dì, hoa huyệt Lâm Tuyết bất ngờ co thắt mạnh mẽ, kẹp chặt lấy dương vật hắn như gọng kìm. Chu Thanh suýt chút nữa thì bắn ra vì sự kích thích bất ngờ này.
“Hừ… Yêu tinh nhỏ… Muốn kẹp chết thúc sao?” Hắn vỗ mạnh vào mông cô một cái “chát”, rồi bế xốc cô lên.
“Đi, vào phòng tắm. Vừa tắm vừa làm.”
Lâm Tuyết hai chân quấn chặt lấy hông ông, hai tay ôm cổ, toàn thân trần trụi dính sát vào người đàn ông. Mỗi bước đi của Chu Thanh là một cú dập sâu lút cán, khiến cô nảy lên bần bật, tiếng rên rỉ bị kìm nén trong cổ họng, chỉ phát ra những tiếng ư hử đầy cam chịu và sung sướng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận