Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hồi Ức Trong Phòng Thay Đồ & Sự Khởi Đầu Của Chuyến Đi “Bão Táp”
Hơi thở của Lâm Tuyết vẫn còn dồn dập khi nhớ lại cảnh tượng trong phòng thay đồ lúc nãy, trước khi cả nhà cùng xuống ăn sáng. Đó là một màn “khởi động” nóng bỏng mà Chu Thanh đã dành tặng riêng cho cô.
Khi ấy, cô vừa tắm xong, trên người chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm mỏng manh. Chu Thanh bế thốc cô lên, đặt cô ngồi lên bàn trang điểm, ép cô nhìn thẳng vào gương. Hai tay hắn thô bạo giật phăng chiếc khăn tắm, để lộ cơ thể ngọc ngà không một mảnh vải che thân.
“Ưm… Thúc thúc, đừng… mẹ và dì đang đợi…” Lâm Tuyết yếu ớt phản kháng, nhưng vòng tay lại quàng chặt qua cổ hắn.
“Để họ đợi. Ai bảo cháu quyến rũ thế này?” Chu Thanh vùi đầu vào ngực cô, hít hà mùi hương sữa tắm thơm ngát, rồi há miệng ngậm trọn một bên bầu vú, mút mạnh đến mức tạo ra tiếng “chụt chụt” đầy xấu hổ.
Hắn với tay lấy chiếc áo lót ren màu xanh dương mà hắn đã chuẩn bị sẵn, ép cô mặc vào. Màu xanh đậm tương phản với làn da trắng tuyết càng làm cho bộ ngực cô thêm phần khiêu gợi. Hắn không cài móc áo ngay mà để hai bầu ngực bị ép chặt, vun cao lên, khe ngực sâu hun hút như muốn nuốt chửng ánh nhìn của người đối diện.
“Đẹp lắm… Bảo bối của ta…” Chu Thanh thì thầm, bàn tay luồn xuống dưới, thô bạo tách hai chân cô ra, ngón tay đâm thẳng vào hoa huyệt đang co bóp.
“Aaa… Thúc thúc… mạnh quá…” Lâm Tuyết rên rỉ, đầu ngả ra sau, mái tóc đen dài quét xuống bàn trang điểm. Trong gương, hình ảnh người đàn ông trung niên vùi đầu vào ngực thiếu nữ, ngón tay ra vào liên tục nơi tư mật tạo nên một bức tranh dâm loạn đến nghẹt thở.
Đó chính là lý do vì sao khi xuống nhà ăn, Lâm Tuyết lại có vẻ mặt ửng hồng và đôi mắt long lanh đầy xuân tình đến vậy. Và cũng là lý do khiến cô bạo gan trêu chọc hắn dưới gầm bàn ăn.

Quay trở lại hiện tại, chiếc xe hơi sang trọng đang lướt êm trên đường cao tốc hướng ra sân bay. Bố Lâm đang đi công tác nước ngoài, nên chuyến đi này chỉ có bốn người: Lâm Tuyết, mẹ cô – Mễ Lan, dì Mễ Tâm và dượng Chu Thanh. Điểm đến là Thủy Trấn, một khu nghỉ dưỡng cao cấp mới khánh thành, nổi tiếng với suối nước nóng và các dịch vụ giải trí xa xỉ.
Thực ra, Lâm Tuyết hiện tại không phải là cô bé 17 tuổi ngây thơ ngày nào. Linh hồn bên trong thân xác tươi trẻ này là Lâm Tuyết của năm 25 tuổi, người đã trải qua một kiếp sống đầy tiếc nuối và tự ti. Kiếp trước, cô luôn giấu mình trong vỏ bọc ngoan hiền, bỏ lỡ biết bao niềm vui trần thế. Nhưng lần này, khi được ông trời cho cơ hội trọng sinh về năm 17 tuổi, cô quyết tâm sẽ sống thật khác. Cô sẽ tận hưởng thanh xuân, tận hưởng thân xác hoàn mỹ này và đặc biệt là tận hưởng những người đàn ông tuyệt vời xung quanh mình.
Và Chu Thanh, người dượng nuôi không cùng huyết thống, chính là “món khai vị” hoàn hảo nhất.
Xe đến sân bay. Bố Lâm đã chu đáo đặt vé hạng thương gia cho cả nhà. Mễ Lan và Mễ Tâm, hai chị em gái lâu ngày không gặp, tíu tít ngồi cùng nhau ở hàng ghế trên để tâm sự chuyện phụ nữ. Vô tình hay hữu ý, Lâm Tuyết và Chu Thanh lại được xếp ngồi cùng nhau ở hàng ghế sau cùng, khá biệt lập.
“Tiểu Tuyết, lên máy bay nhớ ngoan nhé.” Chu Thanh ghé tai cô thì thầm khi cả hai đang xếp hàng làm thủ tục, bàn tay hắn lén lút trượt xuống, vỗ nhẹ vào mông cô một cái.
Lâm Tuyết quay lại, nheo mắt cười đầy ẩn ý: “Cháu lúc nào mà chẳng ngoan, phải không thúc thúc?”
Cái chữ “ngoan” thốt ra từ miệng cô nghe sao mà lẳng lơ, gợi tình đến lạ. Chu Thanh cảm thấy hạ bộ mình lại bắt đầu rục rịch. Chuyến bay dài 2 tiếng đồng hồ này, xem ra sẽ không hề nhàm chán chút nào.
Trên máy bay, không gian trong khoang hạng thương gia khá yên tĩnh và riêng tư. Lâm Tuyết than lạnh và xin tiếp viên một chiếc chăn mỏng. Khi chiếc chăn được đắp lên người, che kín từ cổ xuống chân, một thế giới bí mật đầy tội lỗi và khoái lạc chính thức được mở ra.
Mẹ và dì ngồi phía trên đang mải mê trò chuyện với một người quen mới gặp, hoàn toàn không chú ý đến đôi “thúc cháu” phía sau. Chu Thanh nhìn quanh, thấy an toàn liền không khách khí luồn tay vào trong chăn.
Bàn tay hắn như con rắn, trườn qua eo nhỏ, luồn vào trong áo thun của Lâm Tuyết, không chút kiêng dè mà bóp mạnh bầu ngực mềm mại.
“Ưm…” Lâm Tuyết giật mình, vội vàng lấy tay che miệng, mắt mở to nhìn hắn đầy trách móc pha lẫn phấn khích.
“Suỵt… Để thúc sưởi ấm cho cháu.” Chu Thanh nhếch mép cười tà, ngón tay điêu luyện gảy nhẹ đầu nhũ hoa qua lớp vải áo lót, khiến Lâm Tuyết run lên bần bật.
Không dừng lại ở đó, tay kia của hắn đã luồn xuống dưới váy, kéo chiếc quần lót mỏng manh sang một bên. Ngón tay thô ráp chạm vào “cô bé” đang ướt át, lập tức chui tọt vào trong.
“A… Thúc… ở đây… nguy hiểm lắm…” Lâm Tuyết thì thầm, hơi thở dồn dập.
“Càng nguy hiểm càng kích thích, không phải sao?” Hắn thì thầm lại, ngón tay bắt đầu ra vào nhịp nhàng, mỗi lúc một nhanh hơn.
Lâm Tuyết cắn chặt môi dưới, tay bám chặt vào tay vịn ghế, cố gắng không phát ra tiếng rên rỉ. Cảm giác vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa sung sướng tột độ khiến cô đê mê. Dịch tình tuôn ra ồ ạt, làm ướt đẫm ngón tay hắn và cả ghế ngồi.
Chu Thanh cảm nhận được sự co bóp mãnh liệt của hoa huyệt, hắn biết cô sắp đạt đỉnh. Hắn cúi xuống, giả vờ như đang nói chuyện với cô, nhưng thực chất là để che chắn cho hành động táo bạo tiếp theo. Hắn kéo khóa quần, lôi con quái vật đang cương cứng ra, rồi bất ngờ nhấc bổng hông Lâm Tuyết lên, ấn mạnh người cô xuống.
“Phập!”
Dương vật to lớn đâm xuyên vào cơ thể nhỏ bé ngay giữa không trung, trong khoang máy bay đầy hành khách. Lâm Tuyết trợn trừng mắt, miệng há hốc nhưng không thể thốt nên lời. Cô bị lấp đầy, bị xâm chiếm một cách trọn vẹn và hoang dại nhất.
Chuyến đi đến Thủy Trấn, thực sự đã bắt đầu bằng một màn “mây mưa” trên chín tầng mây theo đúng nghĩa đen. Và đây, mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi ngày trụy lạc không lối thoát của cô tại thiên đường nghỉ dưỡng này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận