Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cú Ngã “Vô Tình” & Sự Cọ Xát Dưới Tán Cây
Sân golf buổi trưa vắng lặng, nắng vàng như rót mật xuống thảm cỏ xanh mướt. Dưới bóng cây cổ thụ rợp mát ở góc sân, một màn kịch “tai nạn” đầy ám muội đang diễn ra.
Lâm Tuyết, với chiều cao khiêm tốn 1m65, lọt thỏm trong vòng tay vững chãi của Phương Cẩn cao hơn 1m90. Sự chênh lệch này khiến mỗi khi cô tựa lưng vào anh, phần mông tròn trịa lại vô tình cọ xát ngay vào đũng quần người đàn ông. Chiếc quần thể thao mỏng manh của Phương Cẩn chẳng thể che giấu được sự biến đổi của “cậu nhỏ” bên trong. Mỗi lần Lâm Tuyết xoay người đánh bóng, cái mông căng mẩy ấy lại lướt qua, ma sát, khiêu khích “nó” trỗi dậy.
Phương Cẩn đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan. Buông ra thì tiếc nuối cảm giác mềm mại, thơm tho này, mà giữ lại thì “thằng em” bên dưới đang biểu tình dữ dội, đau tức vì cương cứng.
Đúng lúc đó, Lâm Tuyết đánh một cú bóng hỏng. Trái bóng lăn lóc rồi dừng lại cách đó không xa.
“A, bóng rơi rồi.” Cô kêu lên, vội vàng cúi người xuống nhặt.
Động tác cúi người đột ngột khi đang đứng sát sạt khiến cái mông của cô đẩy mạnh về phía sau, đập thẳng vào hạ bộ đang nhạy cảm của Phương Cẩn.
“Hự…” Phương Cẩn khẽ rên, chưa kịp định thần thì Lâm Tuyết đã đứng bật dậy, xoay người lại định xin lỗi. Nhưng cô “vô tình” mất đà, cả thân người mềm mại nhào tới, đẩy ngã Phương Cẩn xuống bãi cỏ.
Cả hai cùng lăn một vòng, dừng lại dưới tán cây râm mát. Lâm Tuyết nằm đè lên người Phương Cẩn, tư thế ám muội đến nghẹt thở. Một chân cô co lên, đầu gối chặn ngay giữa hai chân anh, ngay vị trí nhạy cảm nhất. Hai bầu ngực sữa căng tròn bị ép chặt vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, biến dạng thành hình thù khiêu gợi.
Phương Cẩn theo phản xạ vòng tay ôm chặt lấy eo cô để giữ thăng bằng, bàn tay to lớn vô thức trượt dọc sống lưng, vuốt ve đường cong thắt đáy lưng ong quyến rũ.
Lâm Tuyết ngước đôi mắt to tròn ầng ậng nước lên nhìn anh, vẻ mặt tội lỗi xen lẫn sợ hãi đáng yêu vô cùng: “Thầy ơi… hức… em xin lỗi… em không cố ý… thầy có sao không?”
Vừa nói, cô vừa cựa quậy như muốn đứng dậy. Nhưng càng cựa quậy, đầu gối cô càng cọ xát mạnh vào “cậu nhỏ” đang sưng to của Phương Cẩn. Hai tay cô chống lên ngực anh, ngón tay búp măng “vô tình” cào nhẹ qua đầu nhũ hoa của người đàn ông qua lớp áo thun mỏng.
“Hư… đừng… đừng nhúc nhích!” Phương Cẩn gầm nhẹ, giọng khàn đặc, hai tay siết chặt eo cô hơn, ngăn cản sự tra tấn ngọt ngào này.
Lâm Tuyết sững người, cắn nhẹ môi dưới đỏ mọng, đôi mắt long lanh nhìn anh đầy lo lắng: “Em… em làm thầy đau sao?”
Giọng nói cô ngọt lịm, nũng nịu như mèo con cào vào tim gan Phương Cẩn. Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy rõ khe ngực sâu hun hút, trắng nõn nà của cô đang phập phồng theo từng nhịp thở.
“Thầy… chỗ đó… đau lắm hả? Để em xoa xoa cho thầy nhé?” Lâm Tuyết ngây thơ hỏi, nhưng hành động lại vô cùng táo bạo.
Cô chống tay nhỏm dậy, tách hai chân ra, quỳ hẳn lên người Phương Cẩn, vị trí “cô bé” qua lớp váy ngắn và quần lót mỏng manh áp sát ngay trên “cậu nhỏ” đang dựng đứng của anh.
“Ưm…” Phương Cẩn không kìm được tiếng rên rỉ. Hơi nóng từ hạ bộ cô truyền sang, cộng với sự ma sát trực tiếp khiến lý trí anh đứt phựt.
“Đau… đau lắm…” Anh hùa theo, giả vờ nhăn nhó, nhưng hông lại vô thức đẩy lên, đón nhận sự đụng chạm của cô. Hai tay anh không còn khách khí, luồn vào trong áo thun của cô, vuốt ve làn da eo bụng mịn màng, mát lạnh.
“A… thầy… tay thầy…” Lâm Tuyết rên nhẹ, người uốn éo, càng làm tăng thêm sự ma sát bên dưới. Dịch tình từ hoa huyệt bắt đầu rỉ ra, thấm ướt đáy quần lót, tạo nên cảm giác trơn trượt đầy kích thích.
“Ngoan nào, để thầy kiểm tra xem em có bị thương không.” Phương Cẩn thì thầm, ngón tay cái thô ráp miết nhẹ lên làn da non nớt bên hông cô, dần dần di chuyển lên trên, hướng về phía bầu ngực.
“Ưm… chỗ đó… nhột quá… thầy đừng…” Lâm Tuyết lắc đầu, mái tóc dài xõa xuống che khuất khuôn mặt ửng hồng, nhưng hông cô lại chủ động xoay tròn, nghiền nát côn thịt đang cương cứng bên dưới.
“Em nói đừng… nhưng nước chảy ướt hết quần thầy rồi này.” Phương Cẩn cười tà, một tay giữ chặt gáy cô kéo xuống, môi anh tìm đến môi cô, ngấu nghiến hôn.
Nụ hôn mang theo sự kìm nén bấy lâu, cuồng nhiệt và chiếm hữu. Lưỡi anh cạy mở hàm răng cô, luồn sâu vào trong, quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương nhỏ bé, mút mát, trêu đùa.
Bên dưới, hông anh thúc mạnh lên từng đợt, mô phỏng động tác giao hợp qua lớp quần áo. Lâm Tuyết cũng không vừa, cô đè nén tiếng rên rỉ trong cổ họng, phối hợp nhịp nhàng với anh. Cảm giác lén lút giữa thanh thiên bạch nhật, ngay tại sân golf có thể có người đi qua bất cứ lúc nào khiến khoái cảm tăng lên gấp bội.
“Ưm… a… sướng… sướng quá…”
Tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc tạo nên một bản hòa ca dục vọng đầy mê hoặc. Hai cơ thể quấn lấy nhau dưới gốc cây già, quên hết trời đất, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận