Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Hoan Lạc Trước Gương & Không Gian Bí Ẩn
Tiếng nước chảy từ vòi rửa tay bên ngoài đã ngắt, không gian trở lại yên tĩnh lạ thường. Trong buồng vệ sinh số 4, cuộc chiến vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Phương Cẩn như con thú dữ bị bỏ đói lâu ngày, điên cuồng trút hết dục vọng vào cơ thể nhỏ bé của Lâm Tuyết.
“Thầy… ưm… sâu quá… em chịu không nổi… a…” Lâm Tuyết nức nở, hai tay bám chặt vào vai hắn, móng tay cào xước cả da thịt. Mỗi cú thúc của hắn đều chạm đến điểm sâu nhất, mang theo khoái cảm tê dại lan tỏa khắp toàn thân.
Phương Cẩn không nói gì, chỉ gầm gừ trong cổ họng. Hắn thay đổi tư thế, xoay người Lâm Tuyết lại, ép cô chống tay vào tường, mông cong lên cao. Từ phía sau, hắn nắm chặt eo cô, đâm lút cán vào hoa huyệt đang co bóp kịch liệt.
“Bạch! Bạch! Bạch!” Tiếng va chạm da thịt vang lên giòn giã, thô tục nhưng đầy kích thích.
“Nhìn xem… em ăn nó giỏi thế nào…” Phương Cẩn thì thầm, một tay luồn ra phía trước, xoa nắn bầu ngực đang lắc lư theo nhịp điệu của hắn.
Lâm Tuyết nhắm nghiền mắt, đầu óc trống rỗng, chỉ biết trôi theo dòng khoái cảm bất tận. Cô cảm thấy mình như đang bay bổng, tách rời khỏi thực tại.
“Ưm… sắp… sắp ra rồi… thầy ơi… aaaa…”
Cả hai cùng lúc đạt đến đỉnh điểm. Phương Cẩn gầm lên một tiếng thỏa mãn, ép chặt người cô vào tường, bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung cô. Lâm Tuyết co giật liên hồi, mật dịch tuôn trào hòa lẫn với tinh khí của hắn, chảy dọc xuống đùi non.
Sau khi cao trào, Phương Cẩn vẫn chưa chịu buông tha. Hắn bế xốc cô lên, mở cửa buồng vệ sinh, bước ra ngoài khu vực bồn rửa tay. Hắn đặt cô ngồi lên bệ đá hoa cương lạnh lẽo, đối diện với tấm gương lớn.
“Nhìn đi… nhìn xem bộ dạng dâm đãng của em lúc này…” Hắn ép cô nhìn vào gương.
Trong gương, Lâm Tuyết thấy mình tóc tai rối bù, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ướt át đầy dục vọng. Váy áo xộc xệch, đôi chân trần dang rộng, để lộ hoa huyệt đang sưng đỏ, ướt át. Và phía sau, người đàn ông cao lớn đang áp sát, dương vật vẫn còn cương cứng cọ xát vào mông cô.
Hình ảnh phản chiếu quá mức dâm mĩ khiến Lâm Tuyết xấu hổ muốn độn thổ, nhưng cũng kích thích cô vô cùng. Phương Cẩn lại một lần nữa đâm vào từ phía sau, ngay trước tấm gương.
“Thầy… đừng… ở đây… ai vào thấy mất…” Lâm Tuyết hoảng hốt.
“Dễ bị thấy mới kích thích. Nào, rên lên cho tôi nghe…” Hắn thúc mạnh, bàn tay bóp chặt bầu ngực cô.
Lâm Tuyết không thể cưỡng lại, cô lại một lần nữa chìm đắm trong cơn sóng tình dục điên cuồng. Hai người quấn lấy nhau, mây mưa thêm một hồi nữa cho đến khi cả hai kiệt sức.
Đột nhiên, có tiếng bước chân và tiếng nói chuyện vang lên từ xa, đang tiến về phía nhà vệ sinh. Phương Cẩn giật mình, vội vàng rút ra, bế Lâm Tuyết chạy nhanh vào lại buồng số 4, khóa trái cửa.
“Kỳ lạ nhỉ, buồng số 4 này nãy giờ vẫn khóa, có người bị kẹt trong đó sao?” Một giọng nữ thắc mắc bên ngoài.
Lâm Tuyết và Phương Cẩn nín thở, không dám phát ra tiếng động. May mắn thay, người phụ nữ kia chỉ lầm bầm vài câu rồi bỏ đi.
Sau khi chỉnh trang lại quần áo, Lâm Tuyết vội vàng chào tạm biệt Phương Cẩn rồi chạy biến về phòng mình. Cô khóa chặt cửa, tim vẫn còn đập thình thịch.
Cô ngồi xuống giường, nhắm mắt lại, tập trung tinh thần. Một luồng sáng bao phủ lấy cô, và giây tiếp theo, cô biến mất khỏi căn phòng.
Lâm Tuyết xuất hiện trong một không gian hoàn toàn khác lạ. Đây là “Không Gian Tùy Thân” – bí mật lớn nhất của cô sau khi trọng sinh. Một thế giới nhỏ với bầu trời xanh ngắt, hoa cỏ thơm ngát và đặc biệt là một dòng suối nước nóng bốc hơi nghi ngút.
Dòng suối này có khả năng chữa lành vết thương, phục hồi thể lực và làm đẹp da thần kỳ. Đặc biệt hơn, không gian này sẽ được nâng cấp nếu cô hấp thụ được “tinh khí” (tinh dịch) của đàn ông. Càng quan hệ nhiều, không gian càng mở rộng và mang lại nhiều lợi ích hơn.
Lâm Tuyết trút bỏ quần áo, bước xuống dòng suối ấm áp. Làn nước bao bọc lấy cơ thể mệt mỏi, xoa dịu những vết đau nhức sau trận hoan ái kịch liệt vừa rồi. Cô cảm nhận được năng lượng đang dần hồi phục, làn da trở nên căng mịn, hồng hào hơn. Những vết thâm tím do Phương Cẩn để lại cũng dần biến mất, trả lại cơ thể ngọc ngà không tì vết.
Cô ngâm mình trong nước, nhớ lại những khoái cảm vừa trải qua, môi khẽ nở nụ cười mãn nguyện. Cuộc đời này, cô nhất định phải sống thật buông thả, tận hưởng hết mọi lạc thú trần gian.

Bình luận (0)

Để lại bình luận