Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Trở lại trường học và bí mật trong không gian tuỳ thân
Sau trận mây mưa kịch liệt trong phòng tắm, Lâm Tuyết mệt lả người, được Chu Thanh bế ra ngoài, cẩn thận lau khô và sấy tóc. Cô cuộn tròn trong lòng hắn trên ghế sofa như một con mèo nhỏ lười biếng, tận hưởng sự cưng chiều của người đàn ông. Mùi hương nam tính hoà quyện với mùi sữa tắm thoang thoảng trên người hắn khiến cô cảm thấy an tâm lạ thường.
Đang lúc êm đềm, tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên như xé toạc không gian yên tĩnh. Là mẹ Lâm!
* “Alo, tiểu Tuyết, con ra mở cửa giúp mẹ với, mẹ quên mang thẻ phòng rồi.”
Lâm Tuyết giật thót mình, cơn buồn ngủ bay biến sạch sẽ. Cô quay sang nhìn Chu Thanh, hai người trao đổi ánh mắt đầy ý vị. Chu Thanh nhanh như cắt, vơ vội quần áo vương vãi trên sàn, lách người trốn vào phòng tắm. Lâm Tuyết hít sâu một hơi, chỉnh lại trang phục, vuốt lại mái tóc rối rồi mới chạy ra mở cửa.
Mẹ Lâm và dì Mễ Tâm bước vào, tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, nụ cười rạng rỡ trên môi.
* “Về sớm vậy mẹ? Con tưởng hai người còn đi dạo nữa chứ.” Lâm Tuyết cố gắng giữ giọng bình tĩnh, ánh mắt lén lút liếc về phía cửa phòng tắm đang đóng chặt.
* “Mua được mấy món ưng ý nên về sớm cho con thử đây. À, cha con đâu?” Dì Mễ Tâm nhìn quanh.
* “Dạ… phòng tắm bên kia bị hỏng vòi nước, thúc thúc sang đây tắm nhờ ạ.” Lâm Tuyết tuôn ra lời nói dối đã chuẩn bị sẵn một cách trôi chảy, khuôn mặt ngây thơ không chút tì vết.
Vừa dứt lời, tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra như minh chứng cho lời cô nói. Dì Mễ Tâm gật gù, không mảy may nghi ngờ, kéo Lâm Tuyết ngồi xuống xem đống quần áo mới mua. Lâm Tuyết vừa cười nói, vừa thầm thở phào nhẹ nhõm, trái tim trong lồng ngực vẫn còn đập thình thịch vì hồi hộp. Cảm giác vụng trộm ngay trước mũi người thân mang lại sự kích thích khó tả, khiến dư vị trận làm tình ban nãy dường như vẫn còn đọng lại đâu đây.

Kỳ nghỉ kết thúc, Lâm Tuyết trở lại với guồng quay học tập. Trường trung học A nổi tiếng nghiêm khắc, nhưng với Lâm Tuyết – người đã sống lại một đời – kiến thức cấp ba không làm khó được cô. Điều khiến cô bận tâm hơn cả là sự nhàm chán của những ngày tháng lặp đi lặp lại. Những nam sinh non choẹt cùng tuổi với những bức thư tình ngây ngô hoàn toàn không lọt vào mắt xanh của cô. Khẩu vị của cô đã bị Chu Thanh nuôi hư rồi, cô chỉ thích những người đàn ông trưởng thành, chín chắn và… mạnh mẽ trên giường.
Điểm sáng duy nhất có lẽ là bộ đồng phục. Váy ngắn xếp ly caro đỏ cùng áo sơ mi trắng ôm sát, tôn lên đường cong cơ thể đang độ phát triển rực rỡ nhất. Mỗi khi cô bước đi, tà váy ngắn khẽ đung đưa, để lộ đôi chân dài trắng muốt, thẳng tắp, thu hút không biết bao nhiêu ánh nhìn thèm thuồng của đám nam sinh. Nhưng Lâm Tuyết chỉ cười nhạt, ánh mắt lướt qua bọn họ như nhìn những đứa trẻ con.
Điều thú vị hơn cả là sự thay đổi của không gian tuỳ thân. Sau chuyến đi Thuỷ trấn “bội thu” tinh dịch, không gian của cô đã thăng cấp. Bên cạnh dòng suối thần kỳ có khả năng hồi phục và làm đẹp, giờ đây xuất hiện thêm một căn nhà gỗ nhỏ. Bên trong là cả một kho tàng “bảo bối” dành cho cô: những bộ nội y gợi cảm, các loại tinh dầu kích thích, và cả sách hướng dẫn song tu.
Lâm Tuyết phát hiện ra rằng, càng quan hệ nhiều, không gian càng mở rộng và mang lại nhiều lợi ích hơn. Nước suối không chỉ giúp cô phục hồi sức khoẻ sau những trận mây mưa triền miên, mà còn khiến cơ thể cô ngày càng trở nên mẫn cảm, da thịt mềm mại, và đặc biệt là toả ra một mùi hương mị hoặc tự nhiên, có tác dụng kích tình cực mạnh đối với những người đàn ông có ý đồ với cô.
Đang mơ màng suy nghĩ về những viễn cảnh “tươi đẹp” sắp tới, Lâm Tuyết bị một bàn tay lay nhẹ. Hứa Ny Ny – cô bạn thân ngây thơ như tờ giấy trắng – đang nhìn cô với đôi mắt to tròn:
* “Tiểu Tuyết, cậu đang nghĩ gì mà thẩn thơ thế? Thầy chủ nhiệm mới vào lớp rồi kìa.”
Lâm Tuyết ngước lên, và ngay lập tức, ánh mắt cô sáng rực. Bước vào lớp không phải là “Diệt tuyệt sư thái” như mọi khi, mà là một người đàn ông trung niên, dáng người cao lớn, đậm đà, toát lên vẻ chững chạc và uy nghiêm. Thầy giáo mới – Trình Hải.
Ánh mắt Lâm Tuyết lướt nhanh từ khuôn mặt nghiêm nghị xuống lồng ngực rộng, rồi dừng lại ở… đũng quần âu phục. Dù chiếc quần khá rộng, nhưng không khó để nhận ra một khối u lên đầy hứa hẹn ở đó. Trực giác của một “thợ săn” nói cho cô biết, đây chính là “con mồi” tiếp theo. Một cực phẩm “thịt kho tàu” năm phần nạc năm phần mỡ, béo ngậy và đầy hương vị.
Khoé môi Lâm Tuyết khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. Có vẻ như, cuộc sống học đường sắp tới sẽ không còn nhàm chán nữa rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận