Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Văn phòng chủ nhiệm và ly nước đổ “vô tình”
Không gian trong phòng làm việc của chủ nhiệm mát lạnh nhờ điều hoà, nhưng không khí giữa hai người lại dường như đang nóng dần lên. Trình Hải chỉ vào chiếc ghế trống bên cạnh bàn làm việc của mình:
* “Ngồi đi em.”
Lâm Tuyết ngoan ngoãn ngồi xuống, hai tay đặt lên đùi, tư thế khép nép chuẩn mực của một cô học trò nhỏ. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy tà váy ngắn cũn cỡn đã bị kéo lên cao một chút, để lộ ra nhiều hơn da thịt trắng ngần ở phần đùi trên.
* “Thầy nghe nói dạo này em nhận được rất nhiều thư làm quen từ các bạn nam?” Trình Hải mở đầu câu chuyện, cố gắng giữ giọng điệu nghiêm túc của một người thầy.
Lâm Tuyết cúi đầu, giọng lí nhí:
* “Dạ… em không quan tâm đâu ạ. Em chỉ muốn tập trung học tập thôi.”
Vừa nói, cô vừa ngẩng lên, đôi mắt to tròn long lanh ngấn nước nhìn thẳng vào mắt Trình Hải. Ánh mắt ấy vừa ngây thơ, vừa chứa đựng sự quyến rũ chết người. Mùi hương mị hoặc từ cơ thể cô bắt đầu lan toả trong không gian hẹp, len lỏi vào khứu giác của người đàn ông đối diện.
Trình Hải cảm thấy cổ họng khô khốc. Ông nuốt khan một cái, ánh mắt không tự chủ được lại trượt xuống thấp hơn, dừng lại ở khuôn ngực phập phồng của cô học trò. Chiếc cúc áo thứ hai của Lâm Tuyết không biết đã bung ra từ lúc nào, hé lộ mép ren của chiếc áo lót màu hồng phấn và khe rãnh sâu hun hút của đôi gò bồng đảo đang bị chèn ép.
* “Khụ… tốt lắm. Thầy chỉ muốn nhắc nhở em…” Trình Hải lúng túng, vơ lấy cốc nước trên bàn định uống để che giấu sự bối rối.
Lâm Tuyết nhanh tay hơn, cô chồm người tới, bàn tay mềm mại đặt lên mu bàn tay to lớn của thầy giáo, ngăn cản động tác của ông. Sự tiếp xúc da thịt bất ngờ khiến Trình Hải giật mình, cả người cứng đờ.
* “Thầy ơi, em khát nước quá. Thầy cho em uống một ngụm được không ạ?” Giọng cô ngọt ngào như đường mật, pha chút nũng nịu.
Không đợi Trình Hải đồng ý, cô cầm lấy cốc nước từ tay ông. Nhưng thay vì đưa lên miệng, cô lại “vô tình” trượt tay.
“Ào!”
Dòng nước mát lạnh đổ ập xuống ngực cô. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh ngay lập tức thấm đẫm nước, trở nên trong suốt, dính chặt vào da thịt. Toàn bộ hình dáng, màu sắc của chiếc áo lót hồng và đôi bầu ngực căng tròn bên trong hiện ra rõ mồn một trước mắt Trình Hải.
* “A… ướt hết rồi…” Lâm Tuyết kêu lên khe khẽ, nhưng trên mặt không hề có chút hoảng hốt nào. Cô đứng dậy, tiến sát lại gần ghế ngồi của Trình Hải, bộ ngực ướt đẫm phập phồng ngay trước tầm mắt ông.
* “Thầy ơi… áo em ướt thế này… làm sao bây giờ?” Cô cúi người xuống, ghé sát vào tai ông thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm của người đàn ông.
Trình Hải như bị thôi miên. Mùi hương cơ thể cô, hình ảnh khiêu gợi trước mắt, và cả sự va chạm vô tình cố ý của bầu ngực mềm mại vào cánh tay ông khiến lý trí ông tan biến. Ông run rẩy đưa tay lên, muốn đẩy cô ra nhưng lại thành ra đặt tay lên eo nhỏ của cô.
Lâm Tuyết mỉm cười đắc ý. Cô không lùi bước mà còn táo bạo hơn, xoay người ngồi hẳn lên đùi Trình Hải, hai chân tách ra, kẹp chặt lấy hông ông. Đũng quần của cô ma sát trực tiếp vào phần đũng quần tây đang dần cộm lên của thầy giáo.
* “Lâm… Lâm Tuyết… em làm gì vậy? Đây là trường học…” Trình Hải yếu ớt phản kháng, nhưng bàn tay ông đã vô thức siết chặt lấy eo cô, cảm nhận sự mềm mại đến tê dại.
* “Trường học thì sao ạ? Chẳng phải thầy cũng muốn sao?” Lâm Tuyết cúi xuống, hôn nhẹ lên yết hầu đang chuyển động của ông, tay nhỏ lần mò xuống dưới, chạm vào “cậu nhỏ” đang cương cứng, trướng to sau lớp vải quần. “Nó lớn thế này rồi mà thầy còn chối à?”
Sự đụng chạm táo bạo của bàn tay nhỏ bé khiến Trình Hải gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Con thú trong người ông đã bị đánh thức hoàn toàn. Ông không còn là người thầy đạo mạo nữa, mà trở thành một người đàn ông đang khao khát dục vọng. Ông vòng tay ôm chặt lấy Lâm Tuyết, vùi mặt vào bộ ngực ướt át thơm tho của cô, hít sâu một hơi đầy tham lam.
* “Tiểu yêu tinh… là em tự tìm đến đấy nhé…”
Lời nói vừa dứt, ông mạnh mẽ ngậm lấy một bên ngực cô qua lớp áo ướt, mút mạnh. Cảm giác tê dại lan toả khắp người Lâm Tuyết, cô ngửa cổ rên rỉ, hai tay luồn vào tóc ông, ấn đầu ông sâu hơn vào bầu ngực mình. Trong căn phòng làm việc yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập và tiếng mút mát đầy ám muội.

Bình luận (0)

Để lại bình luận