Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Trốn tìm dưới gầm bàn và sự kích thích tột độ
“Cốc… cốc… cốc…”
Tiếng gõ cửa vang lên như tiếng búa tạ giáng vào lồng ngực hai người. Thời gian như ngưng đọng lại. Lâm Tuyết hoảng hốt, muốn nhảy xuống khỏi bàn nhưng chân tay mềm nhũn. Trình Hải nhanh chóng phản ứng, hắn rút côn thịt ra khỏi cơ thể cô, kéo vội quần lên, nhưng chưa kịp cài khoá.
* “Trốn… trốn đi…” Hắn thì thầm, đẩy Lâm Tuyết xuống gầm bàn làm việc rộng lớn.
Lâm Tuyết vơ vội quần áo lót dưới đất, chui tọt vào gầm bàn, co người lại trong góc tối. Trình Hải nhanh chóng ngồi xuống ghế, kéo ghế sát vào bàn để che chắn, tay vớ lấy tập giáo án mở ra, giả vờ đang chăm chú làm việc. Hắn cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, vuốt lại mái tóc rối bù.
Cánh cửa mở ra. Cô giáo dạy Văn và thầy dạy Toán bước vào, vừa đi vừa nói chuyện rôm rả.
* “Ủa, thầy Trình chưa đi ăn trưa sao? Chăm chỉ thế?” Cô giáo Văn ngạc nhiên hỏi.
Trình Hải ngẩng lên, nở một nụ cười gượng gạo:
* “À… chào các thầy cô. Tôi đang dở chút việc, định làm cho xong rồi đi ăn sau.”
* “Thầy vất vả quá. Mà sao trong phòng có mùi gì lạ thế nhỉ? Như mùi… nước hoa?” Thầy Toán hít hít mũi, nghi hoặc nhìn quanh.
Tim Trình Hải thót lại, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Đó là mùi dâm thuỷ và tinh dịch nồng nàn sau cuộc mây mưa vừa rồi.
* “À… chắc là mùi nước lau sàn đấy. Cô lao công vừa mới lau xong.” Hắn bịa đại một lý do.
Mọi người không nghi ngờ gì thêm, kéo ghế ngồi xuống bàn của mình, bắt đầu trò chuyện về những vấn đề trong trường lớp. Không khí trong phòng trở lại bình thường, nhưng đối với Trình Hải và Lâm Tuyết, đó là một sự tra tấn tinh thần cực độ.
Dưới gầm bàn chật hẹp, Lâm Tuyết ngồi co ro giữa hai chân Trình Hải. Cô hoàn toàn trần trụi phần thân trên, chiếc váy ngắn cũng bị kéo lên tận hông. Ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở của chiếc ghế khiến cô nhìn thấy rõ “cậu nhỏ” của thầy giáo vẫn đang cương cứng, dựng đứng lên sau lớp khoá quần chưa kéo, đầu nấm đỏ lựng lộ ra ngoài, rỉ dịch.
Sự hiện diện của những người khác trong phòng, tiếng nói chuyện rầm rì ngay trên đầu, và tình cảnh trần trụi, lén lút này kích thích sự dâm đãng trong máu Lâm Tuyết lên tột đỉnh. Cô nhìn chằm chằm vào côn thịt trước mặt, liếm môi.
Cô nhẹ nhàng vươn tay ra, chạm vào đùi non của Trình Hải, rồi từ từ trượt lên trên, nắm lấy cán gậy thịt nóng hổi. Trình Hải giật mình, suýt nữa thì đánh rơi cây bút trên tay. Hắn trừng mắt nhìn xuống gầm bàn, thấy Lâm Tuyết đang ngước lên nhìn hắn với ánh mắt đầy khiêu khích và tinh nghịch.
Cô bé này điên rồi! Hắn thầm gào thét trong lòng, nhưng cơ thể lại phản bội hắn, côn thịt giật nảy lên trong tay cô, càng thêm cương cứng.
Lâm Tuyết cúi đầu xuống, hé miệng ngậm lấy phần quy đầu to lớn. Cô dùng lưỡi liếm nhẹ quanh rãnh quy đầu, rồi mút chùn chụt.
* “Ư…” Trình Hải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên. Hắn phải dùng hết sức bình sinh để giữ vẻ mặt bình thản trước các đồng nghiệp đang ngồi cách đó không xa. Tay hắn dưới gầm bàn ấn đầu Lâm Tuyết vào sâu hơn, như muốn cô nuốt trọn lấy hắn.
Lâm Tuyết hiểu ý, cô bắt đầu khẩu giao một cách nhiệt tình. Miệng cô nhỏ, không thể ngậm hết được côn thịt khổng lồ, nên cô dùng tay sục phần gốc, còn miệng thì tập trung chăm sóc phần đầu. Tiếng “chụt chụt” ướt át vang lên khe khẽ dưới gầm bàn, bị tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài lấn át.
* “Thầy Trình này, lớp thầy có em Lâm Tuyết học giỏi thật đấy, nhưng nghe nói dạo này nhiều nam sinh theo đuổi lắm, thầy nhớ để ý nhé.” Cô giáo Văn bất chợt nhắc đến tên cô.
Lâm Tuyết nghe thấy tên mình, càng thêm hưng phấn. Cô tăng tốc độ, đầu lưỡi liên tục đánh vòng, kích thích vào dây thắng nhạy cảm của Trình Hải.
* “Ừ… tôi… tôi biết rồi… tôi sẽ… nhắc nhở…” Trình Hải trả lời lắp bắp, giọng nói hơi run rẩy, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa rồi.
Lâm Tuyết cảm nhận được côn thịt trong miệng mình đang giật liên hồi, phồng to lên đến cực đại. Cô biết hắn sắp bắn. Cô không nhả ra mà càng mút mạnh hơn, sâu hơn.
Trình Hải gồng cứng người, hai tay bám chặt vào mép bàn, móng tay như muốn găm vào gỗ.
* “Tôi… tôi ra ngoài một chút…” Hắn định đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh, nhưng đã quá muộn.
Một dòng tinh dịch nóng hổi bắn thẳng vào trong miệng Lâm Tuyết. Cô bị sặc một chút nhưng vẫn cố gắng nuốt xuống. Trình Hải rùng mình, cả người xụi lơ trên ghế, thở dốc. Hắn vừa bắn tinh ngay trong phòng làm việc, khi đang nói chuyện với đồng nghiệp, và người làm hắn bắn chính là cô học trò đang trốn dưới gầm bàn. Cảm giác tội lỗi pha lẫn khoái cảm cấm kỵ khiến hắn đê mê không lối thoát.
Lâm Tuyết nhả côn thịt ra, liếm sạch những giọt tinh dịch còn vương trên mép, rồi ngước lên nhìn hắn, nở nụ cười chiến thắng đầy ma mị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận