Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Phía sau kệ sách và màn mây mưa không hồi kết
Sau khi bắn tinh, Trình Hải ngồi thừ ra ghế, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở và nhịp tim đang đập loạn xạ. May mắn thay, các giáo viên khác bắt đầu lục đục đứng dậy chuẩn bị cho tiết dạy buổi chiều, không ai để ý đến sự bất thường của hắn. Khi tiếng đóng cửa vang lên, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng, Trình Hải mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn cúi xuống gầm bàn, kéo Lâm Tuyết ra ngoài. Cô nàng mặt mày đỏ bừng, khoé miệng vẫn còn vương chút dịch trắng đục, áo quần xộc xệch, nửa thân trên trần trụi với hai bầu ngực căng tròn dính đầy tinh dịch của hắn. Hình ảnh đó kích thích thị giác một cách mãnh liệt.
* “Em thật là… muốn hại chết thầy sao?” Trình Hải mắng yêu, nhưng tay lại không kìm được mà vươn ra xoa nắn bộ ngực mềm mại.
* “Ai bảo thầy ra nhiều thế… bắn đầy cả mặt người ta…” Lâm Tuyết nũng nịu, dụi đầu vào lòng hắn.
Côn thịt của Trình Hải vốn có khả năng hồi phục đáng kinh ngạc, vừa mới xìu xuống một chút giờ lại bắt đầu ngóc đầu dậy khi cọ xát vào da thịt mát lạnh của cô.
* “Tiểu dâm đãng… chưa ăn no sao?” Hắn hỏi, giọng khàn đặc dục vọng.
* “Chưa ạ… bên dưới em… ngứa lắm… thầy gãi ngứa cho em đi…” Lâm Tuyết cọ cọ vùng tam giác mật ướt át vào đùi hắn, đôi mắt ướt át nhìn hắn cầu xin.
Trình Hải nhìn quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở góc khuất sau kệ sách lớn, nơi đặt chiếc máy photocopy cũ kỹ. Đó là điểm mù hoàn hảo, được che chắn bởi bức tường và kệ sách cao, nếu không ai đi vào góc đó để photo tài liệu thì sẽ không thể nhìn thấy gì.
Hắn bế thốc Lâm Tuyết lên, đi nhanh về phía đó. Đặt cô đứng úp mặt vào máy photocopy, hai tay chống lên nắp máy, mông cong vểnh lên cao.
* “Chổng mông lên, để thầy xem cái huyệt dâm này chảy bao nhiêu nước rồi.”
Hắn vỗ mạnh vào mông cô một cái “đét”, để lại dấu tay đỏ ửng trên làn da trắng. Lâm Tuyết rên khẽ, ngoan ngoãn chổng mông cao hơn, bày ra đóa hoa hồng hào đang rỉ nước.
Trình Hải không chần chừ, cầm lấy côn thịt đã cứng ngắc, nhắm ngay cửa động mà đâm lút cán từ phía sau.
“Phập!”
* “Aaa… sướng quá… sâu quá thầy ơi…” Lâm Tuyết hét lên, tiếng hét bị nén lại trong cổ họng.
Tư thế doggy này cho phép Trình Hải đi vào sâu nhất, chạm tới tận cùng của cô. Hắn nắm chặt eo cô, bắt đầu cuộc chinh phạt mới. Tiếng “bạch bạch” do va chạm cơ thể vang lên đều đặn, hoà cùng tiếng cót két của chiếc máy photocopy cũ kỹ.
* “Kẹp chặt vào… đúng rồi… hút thầy đi…” Trình Hải vừa dập vừa ra lệnh.
Lâm Tuyết phối hợp nhịp nhàng, co thắt cơ âm đạo, mút chặt lấy cây gậy thịt đang ra vào trong người mình. Mỗi cú thúc của hắn như muốn xuyên thủng cô, mang lại khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng.
* “Thầy ơi… nhanh nữa… mạnh nữa…” Cô nức nở, đầu tóc rối bù xoã xuống che khuất khuôn mặt đang đắm chìm trong dục vọng.
Trình Hải càng làm càng hăng, hắn cúi xuống, cắn mạnh vào vai, vào lưng cô, để lại những dấu răng đỏ chót. Hắn muốn đánh dấu chủ quyền lên cơ thể tuyệt mỹ này.
Không gian chật hẹp sau kệ sách, mùi giấy mực hoà lẫn với mùi tình dục nồng nàn tạo nên một bầu không khí kích thích lạ thường. Họ làm tình như những con thú hoang, quên hết thời gian và không gian, quên cả việc đây là chốn công sở nghiêm túc.
Sau hàng trăm cú thúc mạnh mẽ như bão táp, Trình Hải gầm lên, bắn một đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tử cung Lâm Tuyết. Cô cũng đồng thời đạt cao trào, người co giật, hét lên một tiếng thất thanh rồi xụi lơ trên máy photocopy.
Nhưng cuộc vui chưa dừng lại ở đó. Trình Hải, với sức lực dồi dào, vẫn chưa chịu rút ra. Hắn ôm eo Lâm Tuyết, vẫn giữ nguyên tư thế kết hợp, kéo cô lùi lại, đẩy cô nằm ngửa ra trên bàn làm việc của mình. Hắn gạt phăng mọi thứ trên bàn xuống đất, rồi gập hai chân cô lên thành hình chữ M, tiếp tục một hiệp mới ngay trên bàn giáo viên.
Lần này, hắn dịu dàng hơn nhưng cũng dai dẳng hơn. Hắn vừa đưa đẩy, vừa cúi xuống hôn môi, hôn ngực cô, thì thầm những lời yêu thương tục tĩu. Lâm Tuyết, dù đã mệt lả, vẫn vòng tay ôm cổ hắn, rên rỉ đáp lại, tận hưởng sự sủng ái đến tận cùng.
Từ đó về sau, bất cứ khi nào có cơ hội, dù là trong giờ nghỉ trưa, sau giờ học, hay trong những góc khuất của trường, Trình Hải và Lâm Tuyết đều quấn lấy nhau không rời, biến ngôi trường nghiêm trang thành thiên đường hoan lạc bí mật của riêng họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận