Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bệnh viện và sự chăm sóc đặc biệt
Tan học, Lâm Tuyết định ở lại thực hiện lời hứa với thầy Trình Hựu thì nhận được điện thoại khẩn cấp từ mẹ. Chu Thanh – người chú (trên danh nghĩa) mà cô yêu thương nhất – bị xuất huyết dạ dày phải nhập viện cấp cứu.
Kế hoạch “ăn thịt” thầy giáo đành phải hoãn lại. Lâm Tuyết vội vàng xin phép thầy, nhìn vẻ mặt tiếc nuối ngẩn ngơ của Trình Hựu mà cô buồn cười, thầm hứa sẽ đền bù cho hắn sau. Cô bắt xe đến thẳng bệnh viện.
Trong phòng bệnh VIP yên tĩnh, Chu Thanh đang nằm trên giường, sắc mặt hơi nhợt nhạt, tay cắm kim truyền dịch. Tuy nhiên, thay vì nghỉ ngơi, hắn vẫn đang đeo kính, chăm chú đọc tài liệu công việc.
Lâm Tuyết đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng đó thì vừa thương vừa giận. Cô lao tới, giật phăng tập tài liệu trên tay hắn:
* “Thúc thúc! Người đang bệnh đấy! Sao lại còn làm việc? Muốn chết phải không?”
Chu Thanh ngẩng lên, thấy cô cháu gái nhỏ bé đang chống nạnh, mắt đỏ hoe vì lo lắng, trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp. Hắn tháo kính, mỉm cười dịu dàng:
* “A Tuyết đến rồi à? Thúc không sao, chỉ là bệnh vặt thôi. Lại đây với thúc.”
Hắn vỗ vỗ xuống khoảng trống bên cạnh mình trên giường. Lâm Tuyết mím môi, leo lên giường, chui vào lòng hắn, dụi đầu vào ngực hắn nức nở:
* “Người làm con sợ chết khiếp… Con tưởng người…”
* “Ngốc quá, thúc khoẻ lắm, làm sao mà có chuyện gì được.” Chu Thanh vuốt ve mái tóc mượt mà của cô, hít hà mùi hương quen thuộc. “Chỉ là nhớ bảo bối quá nên mới sinh bệnh thôi.”
* “Dẻo miệng!” Lâm Tuyết đánh yêu vào ngực hắn một cái.
Không khí trong phòng bệnh bỗng chốc trở nên ái muội. Chu Thanh nâng cằm cô lên, nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp mà mấy tuần nay hắn ngày đêm mong nhớ. Hắn cúi xuống, hôn lên đôi mắt ướt lệ, lên chóp mũi đỏ hồng, rồi dừng lại ở đôi môi anh đào căng mọng.
Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước, rồi dần trở nên sâu sắc, nồng nàn. Chu Thanh mút mát cánh môi cô, lưỡi tách mở hàm răng, tiến vào quấn quýt lấy lưỡi cô. Lâm Tuyết cũng nhiệt tình đáp lại, hai tay vòng qua cổ hắn, kéo hắn sát lại gần mình hơn.
* “Ưm… thúc… người đang bệnh…” Cô cố gắng lấy lại chút lý trí, đẩy nhẹ vai hắn.
* “Bệnh nhân mới cần được ‘chăm sóc’ đặc biệt chứ.” Chu Thanh cười tà, bàn tay hư hỏng đã luồn vào trong áo đồng phục của cô, tìm đến bầu ngực mềm mại, bóp nhẹ. “Giúp thúc ‘khoẻ’ lại đi nào.”
Hắn kéo Lâm Tuyết ngồi lên người mình, hai chân cô dạng ra hai bên hông hắn. Dù đang mặc áo bệnh nhân rộng thùng thình, Lâm Tuyết vẫn cảm nhận được sự biến đổi rõ rệt ở phần hạ bộ của hắn. Côn thịt đã cương cứng, chọc lên thành một cái lều nhỏ.
* “Người đúng là… không đứng đắn!” Lâm Tuyết đỏ mặt, nhưng hông vẫn vô thức cọ cọ vào vật cứng kia.
* “Chỉ không đứng đắn với mình em thôi.” Chu Thanh kéo đầu cô xuống, thì thầm vào tai. “Thúc muốn em… ngay bây giờ.”
Trong phòng bệnh vắng vẻ, tiếng rên rỉ và tiếng da thịt va chạm bắt đầu vang lên, báo hiệu một màn “chữa bệnh” đầy kịch tính và nóng bỏng sắp diễn ra. Không gian bệnh viện trắng toát, mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo bỗng chốc bị thay thế bởi mùi vị của dục vọng và tình yêu cấm kỵ. Lâm Tuyết biết, cô sẽ phải “chăm sóc” người bệnh nhân đặc biệt này thật chu đáo, đến khi hắn hoàn toàn “hết bệnh” mới thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận