Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Màn Dạo Đầu Trong Phòng Ngủ
Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, ánh nắng chiều tà hắt qua khe cửa sổ, phủ lên căn phòng một màu vàng cam ấm áp và gợi tình. Trên chiếc giường lớn, Lâm Tuyết nằm ngửa, mái tóc đen dài xoã tung trên gối trắng, khuôn mặt ửng hồng vì nụ hôn nóng bỏng vừa rồi. Áo đồng phục đã bị phanh ra, chiếc váy ngắn caro bị kéo tốc lên tận eo, phơi bày đôi chân thon dài miên man và vùng tam giác mật đầy bí ẩn.
Chu Thanh đứng bên mép giường, từ từ cởi bỏ chiếc áo sơ mi của mình, để lộ lồng ngực vạm vỡ với những múi cơ săn chắc đầy nam tính. Hắn ném chiếc áo sang một bên, ánh mắt rực lửa dán chặt lên cơ thể tuyệt mỹ của cháu gái.
* “Thúc thúc… người nhìn gì mà ghê thế…” Lâm Tuyết e thẹn lấy tay che mặt, nhưng qua kẽ ngón tay, đôi mắt cô vẫn lén lút quan sát cơ thể cường tráng của hắn, nuốt nước bọt đánh ực.
Chu Thanh cười khẩy, tiến lại gần, chống hai tay hai bên người cô, giam cầm cô trong lồng ngực mình.
* “Nhìn bảo bối của ta. Sao? Cháu không thích thúc nhìn à?”
Hắn cúi xuống, hôn lên mu bàn tay đang che mặt của cô, rồi gỡ nó ra, đan mười ngón tay vào nhau, đè chặt xuống gối. Cử chỉ bá đạo nhưng cũng đầy tình tứ.
* “Ưm… thích…” Lâm Tuyết lí nhí thú nhận, ánh mắt long lanh ngập nước.
Chu Thanh hài lòng, cúi đầu ngậm lấy một bên ngực được bao bọc trong lớp áo lót ren trắng. Hắn không vội cởi bỏ nó, mà thích thú dùng răng nanh cạ nhẹ vào đầu nhũ hoa qua lớp vải ren mỏng manh. Cảm giác nhám nhám, ướt át khiến Lâm Tuyết cong người lên, miệng bật ra tiếng rên rĩ:
* “A… ngứa… thúc cởi ra đi… đừng trêu cháu…”
* “Vội gì chứ, đêm còn dài mà.”
Hắn tà ác cười, bàn tay rảnh rỗi trượt xuống dưới, luồn vào trong chiếc quần lót cotton trắng tinh khôi của nữ sinh. Ngón tay thô ráp chạm vào mép thịt mềm mại, lập tức cảm nhận được sự ướt át trơn trượt.
* “Chậc chậc, xem này, nước nôi tràn trề thế này rồi. Có phải ở trường lúc nào cũng nghĩ đến côn thịt của thúc không?”
Ngón tay hắn tách mở hai cánh hoa, chầm chậm tiến vào, rồi lại rút ra, kéo theo sợi tơ bạc lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Hắn đưa ngón tay ướt đẫm dịch tình lên trước mặt cô, rồi đưa vào miệng mút mát ngon lành như đang thưởng thức mật ngọt.
Hình ảnh đầy tính dục ấy đập vào mắt khiến Lâm Tuyết xấu hổ muốn chết đi được, nhưng đồng thời cũng kích thích cô đến run rẩy.
* “Thúc… đừng mà… bẩn…”
* “Của A Tuyết sao lại bẩn được? Ngọt lắm, cháu có muốn thử không?”
Nói rồi, hắn cúi xuống, hôn cô, đẩy đầu lưỡi mang theo hương vị của chính cô vào trong miệng cô, ép cô cùng nếm trải mùi vị dâm mĩ ấy. Nụ hôn triền miên, ướt át, nồng nàn mùi vị tình dục.
Đột nhiên, tiếng chuông cửa dưới nhà vang lên đinh đoong, phá tan bầu không khí kiều diễm. Lâm Tuyết giật thót mình, đẩy mạnh vai Chu Thanh:
* “A! Có người… hình như là dì Mễ về!”
Chu Thanh nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng vì bị cắt ngang hứng thú. Hắn nhìn đồng hồ:
* “Mới 5 giờ chiều, sao bà ấy về sớm thế?”
* “Thúc mau xuống xem đi… lỡ dì lên đây thì chết…” Lâm Tuyết hoảng hốt, vội vàng kéo áo chỉnh tề lại, mặt mày tái mét.
Chu Thanh thở hắt ra một hơi đầy bực bội, luyến tiếc rời khỏi cơ thể mềm mại của cô. Hắn vuốt lại tóc tai, mặc lại áo sơ mi, cúi xuống hôn chụt lên môi cô một cái trấn an:
* “Được rồi, để thúc xuống xem sao. Cháu cứ ở yên trong phòng, thay quần áo đi.”
Lâm Tuyết gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Đợi Chu Thanh đi khuất sau cánh cửa, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô vội vàng chạy vào phòng tắm, rửa mặt cho tỉnh táo, rồi chọn một bộ đồ ở nhà thoải mái để thay.
Nhưng trong đầu cô gái nhỏ bỗng nảy ra một ý tưởng táo bạo. Cô nhìn chiếc váy ngủ hai dây mỏng manh trong tủ, rồi lại nhìn đống đồ lót. Một nụ cười tinh quái nở trên môi.
Nếu dì Mễ đã về, vậy thì trò chơi “vụng trộm” càng thêm kích thích chứ sao?
Cô chọn một chiếc váy liền thân đơn giản màu hồng phấn, nhìn qua rất kín đáo và dễ thương, phù hợp với hình tượng cháu gái ngoan ngoãn. Nhưng bên dưới lớp váy đó, cô quyết định… không mặc gì cả. Không áo lót, không quần lót.
Cảm giác trống rỗng, mát lạnh bên dưới khiến cô hơi rùng mình, hai chân vô thức khép lại cọ xát. Tưởng tượng đến vẻ mặt của Chu Thanh khi phát hiện ra bí mật này ngay trước mặt vợ mình, Lâm Tuyết cảm thấy hưng phấn lạ kỳ. Cô chải lại tóc, soi gương mỉm cười một cách ngây thơ vô số tội, rồi mở cửa bước xuống lầu.
Cuộc chơi tối nay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận