Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Tiểu thúc trở về
Cảm giác ngón tay xâm nhập vào cơ thể ở nơi công cộng, ngay trước mắt là một đôi nam nữ khác đang ân ái, khiến khoái cảm của Lâm Tuyết tăng lên gấp bội. Cô tựa hẳn vào người đàn ông phía sau, chân run rẩy không đứng vững, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
* “Sợ à? Hôm nay chưa thích hợp, sẽ không làm em đâu.”
Người đàn ông thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy từ tính. Hắn rút tay ra, chỉnh lại quần áo cho cô, rồi xoay người cô lại. Trong ánh sáng lờ mờ của hốc tối, Lâm Tuyết cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của “kẻ bí ẩn”.
Là Hứa Huân!
Ký ức ùa về như thác lũ. Người đàn ông này chính là Hứa Huân – người anh em kết nghĩa mà bố Lâm vô cùng trân trọng, người mà cô vẫn gọi là “Tiểu thúc”.
Hứa Huân vốn sống và làm việc ở huyện H, là một kỹ sư nông nghiệp đam mê với ruộng đồng cây cỏ. Làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, thân hình rắn rỏi do lao động chân tay, cùng khuôn mặt nam tính, chững chạc hơn tuổi 28 của mình, Hứa Huân luôn toát ra một sức hút hoang dã đầy nam tính.
Lần gặp lại này, hắn dường như còn phong trần và quyến rũ hơn trong ký ức của cô.
Hắn nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa ý cười và cả dục vọng không che giấu.
* “Chà… lâu ngày không thấy, A Tuyết nhà ta lớn lên thành tiểu cô nương xinh đẹp thế này rồi à?”
Lâm Tuyết ngẩn ngơ nhìn hắn. Cô nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên khi hắn mới đến nhà cô cách đây vài ngày. Khi đó, cô vừa tan học về, thấy một người đàn ông cao lớn đứng ở cửa, vali hành lý để bên cạnh. Hắn mặc áo sơ mi trắng xắn tay áo lên cao, để lộ cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, nụ cười hiền lành nhưng ánh mắt lại nóng bỏng khi nhìn thấy cô.
Lúc ấy, Lâm Tuyết đã không ngần ngại lao vào lòng hắn, ôm chầm lấy “Tiểu thúc” mà cô yêu quý.
* “Tiểu thúc! Người đến rồi!”
Hứa Huân bật cười, dang tay đón lấy cô cháu gái nhỏ. Nhưng “cô cháu gái nhỏ” ngày nào giờ đã là thiếu nữ 17 tuổi, ngực nở mông cong, khi ôm vào lòng, hai bầu ngực mềm mại của cô ép chặt vào lồng ngực cứng rắn của hắn, tạo nên một sự va chạm đầy ám muội.
Hắn khẽ cứng người lại, bàn tay đang vỗ về lưng cô cũng dừng lại một chút. Mùi hương thiếu nữ thơm ngát xộc vào mũi khiến tâm trí hắn chao đảo.
* “A Tuyết lớn quá rồi, thúc thúc sắp không nhận ra nữa.” Hắn nói, giọng hơi khàn đi.
Lâm Tuyết ngước lên, đôi mắt lấp lánh ý cười:
* “Lớn mới tốt chứ ạ! Thúc không thích A Tuyết lớn sao?”
Câu nói ngây thơ nhưng lại mang hàm ý khiêu khích vô tình (hoặc cố ý), khiến Hứa Huân – người đàn ông độc thân lâu năm – cảm thấy cổ họng khô khốc. Hắn nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, thầm nghĩ cô nhóc này quả thực là một yêu tinh nhỏ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận