Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Cố Ngọt Ngào
Ánh đèn ngủ vàng vọt trong phòng hắt lên những mảng sáng tối mờ ảo, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch lại vừa ái muội. Lâm Tuyết quỳ bò trên tấm thảm lông dày, mái tóc đen dài xoã tung xuống che khuất một phần gương mặt thanh tú, nhưng không giấu được đôi mắt long lanh đang dáo dác tìm kiếm chiếc hoa tai bị rơi. Chiếc váy ngủ lụa mỏng manh theo động tác cúi người của cô mà trễ xuống, để lộ ra khe rãnh sâu hun hút cùng hai bầu ngực trắng nõn nà đang lơ lửng, đong đưa theo từng nhịp thở.
Hứa Huân ngồi bên mép giường, vốn định giúp cô tìm kiếm, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà dán chặt vào cảnh tượng “xuân sắc” ngay trước mắt. Từ góc độ của hắn, có thể nhìn thấy rõ ràng hai khối cầu tuyết trắng mềm mại kia đang nẩy lên nẩy xuống đầy khiêu khích, đầu nhũ hoa hồng hồng như ẩn như hiện sau lớp vải lụa mỏng tang. Hắn cảm thấy cổ họng mình khô khốc, một luồng nhiệt nóng bỏng từ bụng dưới xông thẳng lên não, khiến lý trí hắn chao đảo. Hình ảnh trong giấc mộng xuân đêm qua lại ùa về, sống động và chân thực đến mức hắn có thể cảm nhận được độ mềm mại và hương thơm ngọt ngào ấy ngay trên đầu lưỡi.
“A… tìm thấy rồi!” Lâm Tuyết reo lên, tay nắm chặt chiếc hoa tai nhỏ xíu, định đứng dậy.
Nhưng có lẽ do cúi người quá lâu, máu không lưu thông kịp khiến đôi chân tê rần, cô loạng choạng mất đà.
“Cẩn thận!” Hứa Huân theo phản xạ vươn tay ra đỡ.
Mọi chuyện diễn ra chỉ trong tích tắc. Cả thân hình mềm mại, thơm ngát của Lâm Tuyết đổ ập vào lòng Hứa Huân. Quán tính quá lớn khiến hắn cũng không giữ được thăng bằng, cả hai cùng ngã nhào xuống chiếc giường êm ái phía sau.
“Ưm…”
Một tiếng rên khẽ thoát ra từ miệng Lâm Tuyết khi lồng ngực cô va chạm mạnh với vòm ngực rắn chắc như tường đồng vách sắt của Hứa Huân. Sự va chạm này không chỉ gây đau đớn mà còn mang theo một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cả hai.
Tư thế hiện tại của họ ái muội đến mức khiến không khí trong phòng như ngưng đọng lại. Hứa Huân nửa nằm nửa ngồi, hai tay chống ra sau làm điểm tựa, còn Lâm Tuyết thì đang ngồi hẳn trên eo hắn, hai chân thon dài mở rộng kẹp lấy hông người đàn ông. Chiếc váy ngủ bị tốc lên cao, để lộ đôi đùi trắng nõn nà và vùng tam giác mật ẩn hiện sau lớp quần lót ren mỏng manh.
Khoảng cách quá gần, gần đến mức Hứa Huân có thể ngửi thấy mùi hương sữa tắm ngọt ngào toả ra từ làn da cô, nhìn thấy hàng mi cong vút đang rung rinh vì đau đớn, và cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cô phả vào cổ mình. Nhưng điều khiến hắn phát điên nhất chính là cảm giác mềm mại, đàn hồi từ hai bầu ngực cô đang áp chặt vào lồng ngực hắn, và… sự cọ xát nguy hiểm ở phần thân dưới.
“Hức… đau quá… thúc thúc…” Lâm Tuyết ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước nhìn hắn, vẻ mặt uỷ khuất như con mèo nhỏ bị thương cầu xin sự vỗ về.
Hứa Huân nhìn cô, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Hắn muốn đẩy cô ra, nhưng bàn tay lại phản bội lý trí, vô thức đặt lên eo cô, cảm nhận đường cong thắt đáy lưng ong đầy mê hoặc.
“Đưa… đưa thúc xem nào. Có bị thương không?” Giọng hắn khàn đặc, cố gắng che giấu sự rung động dữ dội trong lòng.
“Chỗ này… đau lắm ạ…” Lâm Tuyết nức nở, bàn tay nhỏ nhắn tự xoa nắn bầu ngực bên trái của mình, hành động vô tư nhưng lại mang tính sát thương cực lớn đối với người đàn ông đang cố kìm nén dục vọng như Hứa Huân.
Hắn nuốt nước bọt, ánh mắt tối sầm lại. Dưới ánh đèn mờ ảo, làn da cô trắng đến phát sáng, nơi bị va chạm ửng lên một màu hồng nhạt, trông vừa đáng thương lại vừa gợi cảm chết người.
“Để… để thúc kiểm tra…”
Hứa Huân run run đưa tay lên, chạm vào nơi mềm mại ấy. Xúc cảm mịn màng, mát lạnh và đàn hồi ngay lập tức truyền đến đầu ngón tay, khiến hắn rùng mình. Hắn biết mình không nên làm thế, hắn là thúc thúc của cô, là người lớn, hắn phải giữ khoảng cách. Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, bàn tay hắn lại không chịu rời đi, mà bắt đầu nhẹ nhàng xoa nắn, mượn cớ “kiểm tra vết thương” để thoả mãn khao khát thầm kín của bản thân.
Lâm Tuyết cũng không phản kháng, ngược lại còn hơi ưỡn ngực lên, dường như đang tận hưởng sự vuốt ve của hắn. Cô khẽ cắn môi, tiếng rên rỉ bị kìm nén trong cổ họng nghe càng thêm kích thích. Thân dưới của cô vô tình hay cố ý mà trượt xuống một chút, đè lên “túp lều” đang dựng đứng hùng dũng giữa hai chân Hứa Huân.
Cảm giác cứng rắn, nóng hổi bên dưới lớp quần vải thô ráp khiến Lâm Tuyết giật mình, nhưng ngay sau đó là một làn sóng khoái cảm ập tới. Cô biết đó là cái gì. Đó là dục vọng của người đàn ông này, là bằng chứng cho thấy sức quyến rũ của cô.
Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng hít thở dồn dập của hai người. Một trò chơi nguy hiểm giữa ranh giới đạo đức và bản năng đang âm thầm diễn ra, kéo cả hai vào vòng xoáy đam mê không lối thoát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận