Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ban Công Lộng Gió Và Nỗi Sợ Hãi Ngọt Ngào
Sáng sớm hôm sau, tại biệt thự nhà họ Lâm.
Lâm Tuyết đang đứng ở ban công tầng hai, hai tay bám chặt vào lan can sắt lạnh lẽo, cả người run rẩy không ngừng. Phía sau cô, Hứa Huân đang vùi đầu vào giữa hai chân cô, tham lam hít hà và liếm láp.
Bên dưới sân vườn, mẹ Lâm đang lúi húi cắt tỉa những bụi hoa hồng, hoàn toàn không hay biết gì về cảnh tượng dâm mĩ đang diễn ra ngay phía trên đầu mình. Khoảng cách chỉ vài mét, chỉ cần bà ngẩng đầu lên một chút thôi là mọi chuyện sẽ bại lộ.
Chính cái cảm giác “ngàn cân treo sợi tóc” ấy lại kích thích Lâm Tuyết đến cực điểm.
“Thúc thúc… đừng… mẹ đang ở dưới…” Cô thì thầm, giọng nghẹn lại vì sợ hãi và sung sướng.
Hứa Huân như không nghe thấy, hoặc cố tình phớt lờ. Hắn dùng hai tay tách rộng hai cánh mông cô ra, chiếc lưỡi điêu luyện thọc sâu vào trong tiểu huyệt, khuấy đảo, móc máy. Hắn mút mạnh viên âm vật sưng đỏ, khiến Lâm Tuyết cong người lại, các ngón chân co quắp.
“Suỵt… bé ngoan, nói nhỏ thôi, kẻo mẹ nghe thấy…” Hắn ngẩng đầu lên, cười tà, rồi bất ngờ thay thế chiếc lưỡi bằng gậy thịt to lớn của mình.
“Phụt!”
Một cú đâm lút cán từ phía sau. Lâm Tuyết bị bịt miệng bởi bàn tay to lớn của hắn, tiếng hét tắc nghẹn trong cổ họng. Cô trừng to mắt nhìn xuống mẹ mình, tim đập như muốn vỡ tung.
Hứa Huân bắt đầu nhấp hông. Hắn cố tình làm thật chậm, thật sâu, nghiền nát từng nếp gấp bên trong cô. Mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng ngàn cân, ép chặt bụng cô vào lan can.
“Ưm… ưm…” Nước mắt sinh lý chảy dài trên má Lâm Tuyết. Gió sớm mai thổi qua da thịt trần trụi, mát lạnh, tương phản gay gắt với sức nóng hừng hực bên trong cơ thể.
“Con gái, dậy chưa đấy? Xuống ăn sáng nào!” Tiếng mẹ Lâm bất chợt vang lên, bà ngẩng đầu lên nhìn về phía ban công.
Lâm Tuyết hoảng hồn, tim ngừng đập một nhịp. May mắn thay, ban công được che chắn bởi những chậu cây cảnh rậm rạp, và tư thế của họ cũng khá khuất. Hứa Huân nhanh trí ép sát người vào lưng cô, bất động.
“Dạ… con… con dậy rồi ạ! Con đang… tập thể dục! Con xuống ngay đây!” Lâm Tuyết cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể, dù cơ thể đang run bần bật vì côn thịt của Hứa Huân vẫn đang nằm sâu bên trong và khẽ giật giật.
“Ừ, nhanh lên nhé!” Mẹ Lâm không nghi ngờ gì, quay người đi vào nhà.
Khi bóng mẹ khuất hẳn, Hứa Huân mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức hắn lại bắt đầu “tập thể dục” với tốc độ tên lửa.
“Tập thể dục hả? Được, thúc giúp cháu tập cho ra mồ hôi nhé!”
Hắn thúc mạnh liên hồi, tiếng bạch bạch bị tiếng gió át đi. Lâm Tuyết không còn sức để phản kháng, chỉ biết bám chặt vào lan can, mặc cho hắn đưa mình lên đỉnh vu sơn ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trong nỗi sợ hãi ngọt ngào tột độ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận