Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ông Chủ Chu
Cả người Lâm Tuyết lao thẳng vào vòng tay rộng mở của Chu Thanh, được hắn vững vàng đón lấy. Cô câu chặt hai chân lên eo hắn, hai tay ôm ghì lấy cổ người đàn ông, tham lam hít hà mùi hương nam tính quen thuộc pha lẫn chút mùi thuốc lá nhàn nhạt và hương bạc hà mát lạnh.
Chu Thanh một tay đỡ lấy mông cô, tay kia vẫn đang cầm điện thoại áp bên tai, chân mày hơi nhíu lại vì cuộc gọi công việc quan trọng vẫn chưa kết thúc, nhưng ánh mắt nhìn cô thì đã đong đầy ý cười và sự cưng chiều vô hạn.
* “Được rồi, hạng mục phía Tây cứ triển khai theo kế hoạch B…”
Hắn trầm giọng nói vào điện thoại, âm thanh nam tính trầm thấp vang lên ngay sát bên tai Lâm Tuyết, khiến lồng ngực hắn rung lên nhè nhẹ, truyền đến cơ thể cô một cảm giác tê dại khó tả.
Lâm Tuyết ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh ngập nước nhìn hắn chằm chằm, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận hơi chu ra, vẻ mặt đầy sự uỷ khuất và làm nũng. Cô không nói gì, chỉ dùng khẩu hình miệng thầm thì: “Nhớ người quá…”
Trái tim Chu Thanh như bị một chiếc lông vũ mềm mại quét qua, ngứa ngáy và mềm nhũn. Hắn không nhịn được cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cô một cái trấn an, nhưng vẫn chưa thể cúp máy ngay được.
* “Vâng, về vấn đề nhân sự…”
Thấy hắn vẫn còn bận rộn, Lâm Tuyết nổi tính nghịch ngợm. Cô không cam lòng bị bỏ rơi, bàn tay nhỏ bé bắt đầu không yên phận, luồn vào bên trong vạt áo vest của hắn, cách lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu mà vuốt ve cơ ngực rắn chắc. Ngón tay cô vẽ những vòng tròn nhỏ quanh đầu nhũ hoa của hắn, cảm nhận nó dần dần cương cứng lên dưới sự trêu chọc của mình.
Chu Thanh hít sâu một hơi, bàn tay đang đỡ mông cô siết chặt lại, nhéo nhẹ một cái vào thịt mềm để cảnh cáo. Nhưng hành động đó chẳng những không làm Lâm Tuyết sợ hãi mà còn khiến cô càng thêm to gan.
Cô rướn người lên, ghé sát vào tai hắn, nơi đang áp điện thoại, thè chiếc lưỡi nhỏ ướt át ra, liếm nhẹ lên vành tai mẫn cảm của hắn, rồi thổi một luồng hơi nóng hổi vào bên trong.
* “Ông chủ Chu… anh xong chưa vậy? Người ta chờ đến ướt hết rồi…”
Giọng nói của cô nhỏ xíu, chỉ đủ cho hai người nghe, nhưng lại mang theo sự quyến rũ chết người. Chu Thanh cứng đờ cả người, giọng nói trong điện thoại bỗng chốc trở nên khàn đặc và mất tự nhiên.
* “Khụ… cứ… cứ như vậy đi. Ngày mai tôi sẽ xem báo cáo chi tiết. Cúp máy đây.”
Hắn vội vàng ngắt cuộc gọi, ném điện thoại vào túi áo, rồi không chần chừ thêm một giây nào nữa, hai tay nâng mặt Lâm Tuyết lên, cúi đầu ngậm chặt lấy đôi môi đang hé mở mời gọi kia.
* “Ưm…”
Nụ hôn nồng nàn, cuồng nhiệt như bão tố ập đến, cuốn phăng mọi lý trí. Bao nhiêu nhớ nhung dồn nén suốt mấy tuần qua đều trút hết vào nụ hôn này. Lưỡi hắn thô bạo cạy mở hàm răng cô, xông vào khoang miệng ngọt ngào, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương của cô mà mút mát, dây dưa.
Lâm Tuyết rên rỉ trong cổ họng, hai tay luồn vào tóc hắn, kéo hắn sát vào mình hơn nữa. Cô cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn phả vào mặt, cảm nhận được sự khao khát chiếm hữu mãnh liệt trong từng cử động của hắn.
* “Tiểu yêu tinh… dám trêu chọc tôi lúc đang nghe điện thoại… Gan cháu lớn lắm…”
Chu Thanh dứt ra khỏi môi cô một chút để lấy hơi, trán tựa vào trán cô, giọng nói khàn khàn đầy nguy hiểm.
Lâm Tuyết cười khúc khích, đôi mắt lúng liếng tình ý, cọ cọ mũi mình vào mũi hắn:
* “Ai bảo thúc thúc bơ người ta… Đáng đời…”
Câu nói chưa dứt đã bị hắn nuốt trọn bằng một nụ hôn khác, lần này còn sâu hơn, ướt át hơn. Hắn vừa hôn vừa bế cô đi về phía những cây cột lớn trước hiên nhà, nơi có bóng tối che khuất, tránh đi ánh sáng từ cửa chính hắt ra.
Cơ thể hai người dán chặt vào nhau, ma sát tạo ra lửa nóng. Lâm Tuyết cảm nhận rõ ràng vật cứng rắn nóng hổi ở hạ bộ hắn đang cương lên, chọc vào bụng dưới của cô đầy đe dọa.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận