Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dư Âm Cuộc Yêu
Phải mất một lúc lâu sau, Chu Thanh mới chịu buông tha cho Lâm Tuyết. Hắn với tay tắt bếp gas, nhìn nồi chè đã cạn nước, khét lẹt một mảng đáy nồi mà bật cười lắc đầu.
Hắn tháo khăn bịt mắt và cà vạt trói tay cho Lâm Tuyết. Cô gái nhỏ vừa được giải thoát liền xụi lơ trong vòng tay hắn, đôi mắt vẫn còn mơ màng, ướt át, cổ tay trắng ngần hằn lên vết đỏ mờ do bị trói.
* “Hỏng hết rồi… Mẹ sẽ mắng chết mất…” Lâm Tuyết nhìn nồi chè, mếu máo nói, giọng mũi nghèn nghẹn đáng yêu vô cùng.
Chu Thanh hôn lên đôi mắt ầng ậng nước của cô, dỗ dành:
* “Không sao, để thúc giải quyết. Cháu lên phòng tắm rửa đi, người dính dấp thế này sao ra ngoài được.”
Lâm Tuyết nhìn xuống bộ dạng thê thảm của mình: váy áo xộc xệch, nhăn nhúm, phần dưới ướt đẫm hỗn hợp tinh dịch và dâm thủy, trên ngực và cổ đầy những dấu hôn đỏ chói. Quả thật không thể nhìn nổi.
Cô đỏ mặt, đấm nhẹ vào ngực hắn một cái: “Tại thúc hết đấy… Đồ xấu xa…”
Chu Thanh cười xòa, bế bổng cô lên, lén lút đưa cô ra cửa sau, đi đường vòng lên lầu để tránh bị khách khứa bắt gặp.
Sau khi Lâm Tuyết vào phòng tắm, Chu Thanh quay lại bếp, nhanh chóng xử lý “hiện trường”. Hắn đổ phần chè bị cháy đi, may mắn là chỉ bị cháy một ít dưới đáy, phần trên vẫn còn dùng được. Hắn khéo léo múc phần chè ngon ra bát, trang trí thêm chút nước cốt dừa và dừa sợi, trông vẫn vô cùng hấp dẫn.
Hắn mở cửa sổ cho bay bớt mùi khét và mùi tình dục nồng nàn trong phòng, xịt một chút nước hoa phòng hương chanh sả tươi mát. Xong xuôi, hắn chỉnh trang lại quần áo, vuốt lại tóc tai, trở lại vẻ đạo mạo thường ngày rồi bưng khay chè ra phòng khách.
* “Chè tới rồi đây, mời mọi người thưởng thức.”
* “Ôi, Chu tổng đích thân phục vụ sao? Quý hóa quá!” Mọi người cười nói vui vẻ, hoàn toàn không biết gì về màn “mây mưa” kinh thiên động địa vừa diễn ra trong bếp.
Một lúc sau, Lâm Tuyết cũng đi xuống, cô đã thay một bộ đồ khác kín đáo hơn, trang điểm nhẹ để che đi vẻ mệt mỏi và những dấu vết mờ ám. Cô e thẹn ngồi xuống cạnh mẹ, không dám nhìn thẳng vào mắt Chu Thanh.
* “Chè ngon lắm, Tuyết Tuyết khéo tay thật đấy!” Một vị khách tấm tắc khen.
Lâm Tuyết cười gượng gạo, liếc nhìn Chu Thanh thấy hắn đang nháy mắt với mình đầy tinh quái, cô chỉ biết cúi đầu uống nước để che giấu đôi má đang nóng bừng.
Tối hôm đó, khi tiệc tàn, khách khứa ra về hết. Chu Thanh mượn cớ say rượu để ngủ lại phòng khách. Đêm khuya thanh vắng, hắn lại mò lên phòng Lâm Tuyết, ôm cô ngủ một giấc ngon lành đến sáng, tất nhiên là không thiếu những màn sờ soạng, âu yếm “nhẹ nhàng” trước khi ngủ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận