Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Khởi Hành
Ngày khởi hành cuối cùng cũng đến. Sân trường nhộn nhịp tiếng nói cười của học sinh, những chiếc xe buýt to lớn xếp hàng dài chờ đợi.
Lâm Tuyết kéo vali đến điểm tập trung của lớp mình. Cô mặc một chiếc quần short jean ngắn khoe đôi chân dài miên man, trắng nõn, phối cùng áo phông rộng giấu quần, trông vừa năng động, trẻ trung lại vừa gợi cảm, thu hút bao ánh nhìn của các nam sinh lớp khác.
* “A Tuyết! Ở đây này!” Hứa Ny Ny vẫy tay rối rít gọi cô.
Lâm Tuyết mỉm cười đi tới. Ny Ny hôm nay cũng rất xinh xắn trong bộ váy hoa nhí dễ thương. Hai cô bạn thân tíu tít trò chuyện, bàn tán về những địa điểm sẽ đến tham quan.
Thầy Trình Hải xuất hiện với trang phục thể thao năng động, khác hẳn vẻ nghiêm túc thường ngày khi mặc vest hay sơ mi. Chiếc áo polo bó sát làm lộ rõ cơ bắp cuồn cuộn của hắn, khiến đám nữ sinh trong lớp cứ xuýt xoa, thì thầm to nhỏ.
Ánh mắt hắn quét qua đám học sinh, dừng lại ở Lâm Tuyết một giây lâu hơn bình thường, trong đáy mắt xẹt qua một tia lửa nóng bỏng rồi nhanh chóng biến mất.
* “Các em trật tự, xếp hàng lên xe theo số thứ tự đã phân công. Nhanh nhẹn lên nào!”
Lâm Tuyết và Ny Ny được xếp ngồi ghế đôi ở giữa xe. Xe bắt đầu lăn bánh, rời khỏi thành phố ồn ào, hướng về vùng ngoại ô xanh mát.
Trên xe, mọi người hát hò, chơi trò chơi rất vui vẻ. Lâm Tuyết ngồi cạnh cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài. Những cánh đồng lúa xanh mướt, những ngọn đồi trập trùng, bầu trời cao xanh vời vợi… tất cả đều khiến tâm hồn cô thư thái lạ thường.
Xe chạy được một lúc thì không khí bắt đầu trầm xuống, mọi người thấm mệt và tranh thủ chợp mắt. Ny Ny cũng đã dựa đầu vào vai Lâm Tuyết ngủ ngon lành.
Lâm Tuyết cảm thấy hơi buồn ngủ, cô nhắm mắt lại định nghỉ ngơi một chút. Bỗng điện thoại trong túi rung lên.
Là tin nhắn của Trình Hải.
“Em ngồi ghế số mấy?”
Lâm Tuyết mỉm cười, nhắn lại: “Số 15, cạnh cửa sổ ạ. Thầy hỏi làm gì thế?”
“Nhìn lên gương chiếu hậu đi.”
Lâm Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn vào chiếc gương chiếu hậu lớn treo phía trước xe. Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt của Trình Hải qua gương. Hắn đang ngồi ở ghế đầu tiên, ngay sau bác tài, thỉnh thoảng lại liếc nhìn qua gương để quan sát học sinh (thực ra là quan sát cô).
Thấy cô nhìn mình, hắn khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy tà khí mà chỉ có cô mới hiểu. Hắn đưa tay lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào môi, rồi từ từ di chuyển xuống cổ, xuống ngực… động tác đầy gợi tình ám chỉ những gì hắn muốn làm với cô.
Lâm Tuyết đỏ mặt, vội vàng quay đi nhìn ra cửa sổ, tim đập thình thịch. Tên thầy giáo này, ở trên xe đông người thế này mà cũng dám trêu chọc cô.
Bàn tay cô vô thức đặt lên đùi, kẹp chặt hai chân lại. Chỉ một ánh mắt, một cử chỉ của hắn thôi mà nơi tư mật của cô đã bắt đầu râm ran ngứa ngáy, tiết ra một chút dịch nhờn ẩm ướt.
Chuyến đi này, xem ra sẽ thú vị lắm đây.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận