Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Đêm Đầu Tiên Ở Resort
Sau hơn ba tiếng đồng hồ di chuyển, đoàn xe cuối cùng cũng đến được khu resort ở Bình Sơn. Không khí ở đây trong lành, mát mẻ, cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ với núi non, hồ nước xanh biếc khiến ai nấy đều trầm trồ thích thú.
Sau khi nhận phòng và cất hành lý, cả lớp tập trung ăn trưa rồi tham gia các hoạt động tập thể ngoài trời. Lâm Tuyết hăng hái tham gia các trò chơi vận động, mồ hôi nhễ nhại làm ướt đẫm lưng áo, dính sát vào cơ thể, càng làm lộ rõ những đường cong quyến rũ chết người.
Trình Hải đứng quan sát từ xa, ánh mắt chưa từng rời khỏi cô. Nhìn cô cười đùa vui vẻ, chạy nhảy tung tăng, hắn chỉ muốn lao đến bắt lấy cô, đè cô xuống ngay tại bãi cỏ xanh mướt kia mà “làm thịt”.
Buổi tối, sau khi ăn tối xong, cả lớp tổ chức đốt lửa trại. Mọi người quây quần bên đống lửa bập bùng, cùng nhau hát hò, nhảy múa. Không khí vô cùng náo nhiệt và ấm cúng.
Lâm Tuyết chơi một lúc thì thấy hơi mệt và ngột ngạt, cô lén tách khỏi đám đông, đi dạo một mình về phía hồ nước yên tĩnh.
Ánh trăng sáng vằng vặc soi bóng xuống mặt hồ phẳng lặng như gương. Gió đêm thổi hiu hiu mang theo hơi nước mát lạnh. Lâm Tuyết hít sâu một hơi, tận hưởng sự bình yên hiếm có này.
Bỗng, một bóng đen từ trong bụi cây bước ra, chắn trước mặt cô.
Lâm Tuyết giật mình định hét lên thì một bàn tay to lớn đã kịp thời bịt miệng cô lại, kéo mạnh cô vào trong bóng tối của một tảng đá lớn ven hồ.
* “Ưm…”
Mùi hương nam tính quen thuộc xộc vào mũi khiến cô thả lỏng ngay lập tức. Là Trình Hải.
* “Em trốn đi đâu thế? Làm thầy tìm mãi.”
Hắn thì thầm, giọng nói khàn khàn đầy dục vọng đè nén. Hắn ép cô vào tảng đá, cơ thể to lớn đè chặt lên người cô, không cho cô chút không gian nào để nhúc nhích.
* “Thầy… sao thầy lại ở đây? Mọi người đang tìm thầy đấy.” Lâm Tuyết thở hổn hển, cố gắng đẩy hắn ra nhưng vô ích.
* “Kệ họ. Thầy nhớ em quá… Nhìn em cả ngày hôm nay, thầy sắp nổ tung rồi đây này.”
Trình Hải không nói nhiều, cúi xuống ngấu nghiến đôi môi cô. Nụ hôn thô bạo, cuồng dã như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Tay hắn sờ soạng khắp người cô, luồn vào trong áo phông rộng thùng thình, bóp mạnh đôi gò bồng đảo không có áo lót che chắn (vì đi ngủ nên cô đã cởi ra).
* “A… đau… thầy nhẹ thôi…”
Lâm Tuyết rên rỉ, nhưng tay cô cũng không tự chủ được mà vòng qua cổ hắn, đáp lại nụ hôn của hắn một cách nhiệt tình.
Ở đây vắng vẻ, tiếng côn trùng kêu râm ran hòa cùng tiếng nước vỗ bờ rì rào tạo nên một bản nhạc nền kích thích.
Trình Hải kéo tuột chiếc quần short của cô xuống, để lộ ra cặp mông trắng ngần dưới ánh trăng. Hắn không kiêng nể gì, vỗ mạnh vào mông cô một cái “chát” rõ to.
* “Hư hỏng… dám mặc quần ngắn thế này đi lung tung… muốn câu dẫn thằng nào hả?”
* “Đâu có… em mặc cho thầy xem mà…” Lâm Tuyết nũng nịu, cọ cọ mông vào đũng quần hắn, cảm nhận côn thịt cứng ngắc đang hừng hực khí thế bên trong.
* “Thật không? Vậy để thầy kiểm tra xem “nó” có nhớ thầy không nào.”
Hắn cười tà, ngón tay thô ráp thọc sâu vào hoa huyệt đang rỉ nước của cô, bắt đầu màn dạo đầu đầy kích thích ngay bên bờ hồ thơ mộng.
Một đêm không ngủ đầy hứa hẹn vừa mới bắt đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận