Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hoan Lạc Bên Hồ
Ánh trăng bàng bạc như dát một lớp sương mờ ảo lên vạn vật, mặt hồ phẳng lặng thỉnh thoảng lại gợn sóng lăn tăn bởi những cơn gió đêm mát lạnh. Thế nhưng, ở một góc khuất sau tảng đá lớn, không khí lại nóng rực như lửa đốt, hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh lặng của màn đêm.
Lâm Tuyết bị Trình Hải ép chặt vào phiến đá thô ráp, lưng trần cọ xát vào mặt đá lạnh lẽo tạo nên một sự kích thích gai người. Chiếc áo phông rộng thùng thình đã bị hắn vén lên cao, để lộ đôi gò bồng đảo trắng nõn nà đang phập phồng kịch liệt theo từng nhịp thở.
* “Thầy… ưm… nhẹ thôi… ở đây hoang dã quá…”
Lâm Tuyết nức nở, hai tay bám víu vào bờ vai rắn chắc của người đàn ông như người chết đuối vớ được cọc. Cô sợ hãi nhìn xung quanh, bóng cây xào xạc như những con mắt đang rình rập, tiếng côn trùng kêu râm ran như đang cổ vũ cho màn hoan ái vụng trộm này.
Trình Hải nào còn vẻ đạo mạo nghiêm nghị của một người thầy giáo trên bục giảng. Hắn lúc này hệt như một con thú hoang vừa sổng chuồng, đôi mắt rực lửa dục vọng nhìn chằm chằm vào con mồi ngon lành trước mắt. Hắn không trả lời, chỉ dùng hành động để đáp lại.
Bàn tay thô ráp với những vết chai sạn do tập luyện thể thao của hắn sờ soạng khắp cơ thể cô, từ eo thon trượt xuống mông, rồi thô bạo tách hai chân cô ra.
* “Hoang dã mới kích thích, không phải sao? Em xem, cái miệng nhỏ này của em đang chảy nước miếng mời gọi thầy đây này.”
Hắn cười tà, ngón tay thô to dính đầy dâm dịch nhớp nháp rút ra khỏi hoa huyệt, đưa lên trước mặt cô trêu ngươi, rồi không ngần ngại đưa vào miệng mình mút mát ngon lành. Hành động dâm đãng ấy khiến Lâm Tuyết đỏ bừng mặt, xấu hổ muốn độn thổ nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một luồng khoái cảm tê dại.
Không để cô chờ lâu, Trình Hải một tay nâng đùi cô lên cao gác qua hông mình, tay kia đỡ lấy cự vật đang sưng to tím tái, gân guốc nổi lên dữ tợn, quy đầu to lớn ướt át cọ xát vào cửa động chật hẹp.
* “Thả lỏng nào, cưng chiều thầy một chút…”
Dứt lời, hắn hóp bụng, hông thúc mạnh một cái dứt khoát.
“Phụt!”
Tiếng da thịt va chạm khô khốc vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm. Côn thịt to lớn như một mũi khoan phá tan mọi rào cản, lút cán chôn sâu vào tận cùng hoa tâm non mềm.
* “Aaa… to quá… rách mất… thầy ơi…”
Lâm Tuyết ngửa cổ hét lên, nhưng âm thanh nhanh chóng bị bàn tay to lớn của hắn chặn lại. Cảm giác bị lấp đầy đột ngột, căng trướng đến cực hạn khiến cô vừa đau vừa sướng, nước mắt sinh lý trào ra nơi khoé mi.
Trình Hải gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn, vách thịt ấm nóng bên trong co bóp điên cuồng, mút chặt lấy dương vật của hắn như hàng ngàn cái miệng nhỏ đói khát, sướng đến mức hắn muốn bắn ngay lập tức. Nhưng hắn kìm lại, bắt đầu di chuyển.
Ban đầu là những cú nhấp chậm rãi, nghiền nát từng nếp gấp bên trong, sau đó tốc độ dần tăng lên, dồn dập như vũ bão. Tiếng “bạch… bạch…” vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng nước lõm bõm dâm mỹ.
Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh, nhưng mồ hôi trên người hai người vẫn tuôn ra như suối, hòa quyện vào nhau mặn chát. Trình Hải cúi xuống, gặm cắn xương quai xanh mảnh khảnh, liếm láp những giọt mồ hôi trên cổ cô, để lại những dấu hôn đỏ chói đánh dấu chủ quyền.
* “Gọi tên tôi… Tuyết… gọi tên tôi…” Hắn ra lệnh, giọng nói khàn đặc vì dục vọng.
* “A… thầy Trình… Hải… ưm… Hải… sướng quá… mạnh nữa đi…”
Lâm Tuyết rên rỉ, hai chân quắp chặt lấy hông hắn, móng tay cào cấu vào lưng hắn tạo nên những vết xước dài rớm máu. Trong khoảnh khắc này, luân thường đạo lý, thân phận thầy trò đều bị vứt bỏ lại phía sau, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất của con người, sự hòa quyện tuyệt đối của xác thịt và linh hồn dưới ánh trăng chứng giám.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận