Chương 1

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Paris Mùa Đông Và Căn Phòng Của Sự Cám Dỗ
Tiếng chuông báo hiệu giờ tan học vang lên, ngân nga một giai điệu êm ái rồi tan biến vào bầu không khí lạnh lẽo của Paris. Cánh cổng sắt nặng nề của ngôi trường trung học danh tiếng mở ra, giải phóng dòng thác lũ những cô cậu học trò đang độ tuổi xuân thì phơi phới. Tiếng cười nói rộn rã, tiếng giày nện trên nền gạch lát đá, tiếng gọi nhau í ới bằng đủ thứ ngôn ngữ hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sức sống thanh xuân.
Lọt thỏm giữa đám đông ồn ào ấy, đi ở tốp cuối cùng, là một bóng dáng cô độc đến lạ lùng. Một chàng trai người châu Á với mái tóc đen nhánh mềm mại và đôi mắt đen thẫm như màn đêm. Giữa một rừng những mái tóc vàng, nâu hạt dẻ hay đỏ rực của phương Tây, sự hiện diện của cậu như một nốt trầm tĩnh lặng, tách biệt và bí ẩn. Cậu không tụ tập, không cười đùa, chỉ lẳng lặng bước đi. Bộ đồng phục học sinh mùa đông dày sụ không giấu được vóc dáng cao gầy nhưng thẳng tắp như cây tùng, ngược lại càng tôn lên khí chất thanh lãnh, xa cách của cậu.
Làn da cậu trắng nõn, một sắc trắng lạnh lẽo không tì vết, tương phản gay gắt với màu tóc đen mun. Đôi mắt cậu thâm thúy, trong veo như viên hắc ngọc quý giá ngâm dưới đáy suối ngàn năm, không gợn chút bụi trần nhưng cũng chẳng chứa đựng hơi ấm. Cậu sở hữu gương mặt tuấn tú với những đường nét thanh tú, nhã nhặn, đôi môi mỏng luôn mím nhẹ tạo nên một vẻ nghiêm nghị già dặn trước tuổi.
Cậu bước đi từ tốn, nhịp nhàng, ra khỏi cổng trường liền rẽ trái. Paris những ngày này ảm đạm, mây xám xịt sà xuống thấp lè tè trên những mái nhà cổ kính, gió mùa đông rít gào mang theo hơi ẩm ướt buốt giá luồn vào từng lớp áo. Cậu đi bộ chừng trăm mét đến ga tàu điện ngầm, hòa mình vào dòng người vội vã nhưng tâm trí dường như vẫn trôi dạt ở một nơi nào đó. Mười lăm phút trên tàu, thêm năm phút đi bộ, cậu dừng lại trước một tòa nhà trọ cũ kỹ năm tầng mang đậm kiến trúc Pháp cổ điển.
Không có thang máy, cậu chậm rãi leo lên lầu ba, rẽ phải. Ngón tay thon dài, sạch sẽ lướt nhanh trên bàn phím mật mã. Tiếng “tít” vang lên, theo sau là tiếng chốt cửa bật mở khô khốc.
Ngay khi cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng, cái lạnh buốt giá của Paris lập tức bị chặn đứng bên ngoài. Chào đón cậu là một không gian ấm sực, tràn ngập ánh đèn vàng dìu dịu và một mùi hương ngọt ngào, quyến rũ đến mức khiến lồng ngực cậu khẽ thắt lại – mùi hương của hoa hồng lai và xạ hương, mùi của cô ấy.
Đôi mắt đen đảo nhẹ, thu vào tầm mắt khung cảnh quen thuộc đến mức đau đầu. Một đôi giày cao gót hàng hiệu màu vàng kim nằm chỏng chơ mỗi chiếc một nơi ngay lối vào, như thể chủ nhân của nó đã nôn nóng đá văng chúng ra ngay khi vừa bước chân vào nhà.
Tiến sâu vào phòng khách, đập vào mắt cậu là ba chiếc vali hành lý to sụ với hoa văn Louis Vuitton đặc trưng nằm chễm chệ giữa nhà, nhãn ký gửi của hãng hàng không vẫn còn nguyên chưa bóc. Quả nhiên… Cô ấy đã về.
Cậu thở dài, một tiếng thở dài kìm nén sự xao động đang dâng lên trong lòng. Dọc theo hành lang dẫn từ phòng khách vào phòng ngủ là một “con đường” được đánh dấu bằng những món đồ xa xỉ bị vứt bỏ không thương tiếc. Một chiếc ví da Hermes, chiếc váy đỏ rực như lửa cháy, rồi đến đôi tất chân da mỏng manh như sương khói. Trên ghế sofa, chiếc áo lót bằng tơ tằm màu đen tuyền vắt vẻo một cách lơi lả, phần cúp ngực tròn đầy như vẫn còn lưu giữ hơi ấm cơ thể. Ngay trước cửa phòng ngủ đang khép hờ, chiếc quần lót ren cùng bộ nằm co ro, nhỏ xíu, khiêu khích đến tận cùng.
Cậu dừng lại trước cửa phòng ngủ, ngón tay đặt lên nắm đấm cửa chợt khựng lại vài giây. Hơi thở cậu hơi rối loạn. Cậu đẩy nhẹ cửa.
Căn phòng ngủ vốn rộng rãi giờ đây trông như bãi chiến trường sau một cơn bão tố đi qua. Trên bàn trang điểm, các loại mỹ phẩm đắt tiền, chai lọ nước hoa đổ nghiêng ngả. Quần áo vứt lung tung khắp sàn nhà. Nhưng tất cả sự bừa bộn ấy đều trở nên vô nghĩa khi ánh mắt cậu chạm vào chiếc giường lớn giữa phòng.
Trên lớp ga trải giường bằng lụa satin màu xám bạc nhăn nhúm, một cô gái đang say ngủ.
Đó là một vẻ đẹp khiến người ta phải nín thở, vừa thánh thiện lại vừa tà mị. Mái tóc đen nhánh, xoăn nhẹ như rong biển xõa tung trên gối trắng, tôn lên làn da trắng sứ mịn màng, óng ánh như ngọc trai. Hàng mi cong vút như cánh bướm khẽ rung nhẹ theo nhịp thở, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở đầy mời gọi. Chiếc chăn mỏng chỉ hờ hững che đi phần hông, để lộ tấm lưng trần nuột nà và đôi chân dài miên man, thon thả.
Cô gái nằm nghiêng, tư thế ngủ phóng khoáng và không chút phòng bị. Tấm chăn trượt xuống, để lộ một bên bầu ngực trắng ngần, căng tròn với đỉnh hồng nụ hoa thoắt ẩn thoắt hiện. Từng đường cong phập phồng của cơ thể cô, từ hõm eo thon gọn đến vòng ba đẫy đà, đều là những kiệt tác của tạo hóa, toát lên sức quyến rũ chết người. Rõ ràng, dưới lớp chăn mỏng manh kia, cô hoàn toàn khỏa thân.
Chàng trai đứng lặng ở cửa, đôi mắt đen thẫm dán chặt vào thân thể tuyệt mỹ ấy. Trong đáy mắt cậu cuộn trào những con sóng ngầm mãnh liệt – sự sùng bái, nỗi khao khát, và cả sự cam chịu đè nén. Cậu đứng đó, tham lam ngắm nhìn cô suốt năm phút đồng hồ, như một kẻ hành hương đang chiêm ngưỡng thánh tích, lại như một con thú đang rình mồi nhưng không dám manh động.
Cuối cùng, cậu khẽ đặt chồng sách xuống, bắt đầu công việc quen thuộc của mình. Cậu di chuyển rón rén như một con mèo, thu dọn bãi chiến trường mà “Nữ hoàng” của cậu đã gây ra.
Bông tẩy trang bẩn, khăn giấy vương vãi được quét sạch vào thùng rác. Những chai lọ mỹ phẩm được sắp xếp lại ngay ngắn theo thứ tự kích thước. Quần áo bẩn được phân loại, cho vào giỏ giặt. Chiếc vali hành lý được dọn sạch, lau chùi và cất gọn. Mọi động tác của cậu đều nhanh thoăn thoắt, thuần thục và nhẹ nhàng đến mức không phát ra một tiếng động nào.
Chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, căn hộ năm mươi mét vuông từ trạng thái hỗn độn đã trở lại ngăn nắp, sạch sẽ không một hạt bụi. Mùi hương hỗn tạp của mỹ phẩm và quần áo bẩn biến mất, chỉ còn lại hương thơm tinh dầu cam ngọt dịu nhẹ tỏa ra từ máy xông tinh dầu cậu vừa bật.
Cậu làm tất cả những việc này một cách tự nhiên, không một lời oán thán, giống như đây là sứ mệnh hiển nhiên của cuộc đời cậu. Chăm sóc cô, dọn dẹp cho cô, bao dung sự bừa bãi và tùy hứng của cô.
Cậu đứng giữa phòng khách sạch bong, quay đầu nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ vẫn đang khép hờ, nơi người con gái ấy vẫn đang chìm trong giấc mộng. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, một nụ cười nhàn nhạt nhưng chứa đựng sự nuông chiều vô hạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận