Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Gọi Từ Kẻ Phá Đám Và Bí Mật Gia Đình
“A Hiển.” Cô ngoắc tay gọi.
Cậu vừa lau khô tay, quay người lại. Ngay lập tức, đôi môi cô ập tới, in lên môi cậu một nụ hôn mang vị xoài ngọt lịm. Đôi mắt cô lấp lánh ý cười: “Xoài ngọt lắm.”
Cậu siết chặt eo cô, đáp trả nụ hôn ấy sâu hơn, tham lam hơn. Vị ngọt của xoài hòa quyện với vị ngọt của tình yêu khiến đầu óc cậu mê muội. Cậu muốn nuốt trọn cô vào lòng, muốn thời gian dừng lại mãi mãi ở khoảnh khắc này.
Nhưng tiếng chuông điện thoại réo rắt phá tan bầu không khí lãng mạn. Một bản nhạc pop ồn ào vang lên không ngớt, như muốn thi gan cùng sự kiên nhẫn của họ.
Sắc Vi nhíu mày, miễn cưỡng đẩy cậu ra, thở hắt một hơi đầy bực bội: “Lấy điện thoại cho người ta.”
Cậu ngoan ngoãn đi tìm, moi chiếc điện thoại từ dưới gối sofa. Màn hình hiện lên cái tên “Đồng Giai Thiến”.
“Đồng tiểu thư,” cậu nói, giọng lạnh tanh, đưa điện thoại cho cô.
Sắc Vi nhăn mặt. Đồng Giai Thiến – cô bạn thân “trời đánh”, thiên kim tiểu thư nhà họ Đồng, đồng thời là vị hôn thê tương lai của anh trai cô. Hai người là bạn thân, nhưng cũng là đối thủ không đội trời chung trong khoản đanh đá và tiêu tiền.
“Có chuyện gì?” Cô bắt máy, giọng gắt gỏng.
“Thạch Sắc Vi! Mày làm cái quái gì mà lâu thế mới nghe máy hả?” Giọng nói chanh chua của Đồng Giai Thiến vang lên chói tai.
“Đang bận ‘làm chuyện người lớn’, được chưa? Có gì nói nhanh, bà đây đang mệt.” Sắc Vi không kiêng nể đáp trả, liếc nhìn Tử Hiển đang tiếp tục dọn dẹp, khóe môi nhếch lên.
“Hừ, tao gọi để rủ mày tuần sau đi Milan xem show thời trang. Vé VIP hẳn hoi nhé.”
“Không rảnh. Tao vừa từ ‘địa ngục’ về, cần nghỉ ngơi. Mày rủ anh tao đi mà đi.”
“Anh mày đi công tác Thượng Hải rồi, nửa tháng nữa mới về. Đi mà Sắc Vi, đi với tao đi ~” Giọng điệu bên kia chuyển sang nài nỉ ỉ ôi.
“Đã bảo không là không. Tao muốn ở nhà với A Hiển.”
“Lại là cái thằng em nuôi lầm lì ấy à? Tao bảo này, mày với nó thân thiết quá mức rồi đấy. Mà thằng đấy, giọng điệu lúc nào cũng như tảng băng, nghe mà phát ghét. Nó đối với mày cũng thế à?”
Sắc Vi liếc nhìn chàng trai đang cặm cụi lau bàn. Lạnh lùng? Đúng, với cả thế giới cậu là tảng băng, nhưng với cô, cậu là ngọn lửa ngầm thiêu đốt mọi giác quan.
“Việc của tao, mày không cần lo.” Cô ngắt lời, rồi cúp máy cái rụp, quăng điện thoại sang một bên.
Cô nằm dài ra sofa, nhìn trần nhà, dòng suy nghĩ trôi về quá khứ.
Triệu Tử Hiển. Đứa con nuôi của Thạch gia. Một thân phận lửng lơ, không danh chính ngôn thuận.
Cha mẹ cô nhận nuôi cậu chỉ vì chiều theo ý cô con gái rượu. Trong mắt họ, cậu chỉ là một người bạn chơi cùng, một vệ sĩ, hay thậm chí là một người hầu cao cấp cho cô công chúa nhỏ. Họ cho cậu ăn học, cho cậu cái họ Triệu (giữ nguyên họ gốc của cậu thay vì đổi sang họ Thạch để phân biệt rõ ràng huyết thống), nhưng chưa bao giờ thực sự coi cậu là con cái trong nhà. Anh trai cô, Thạch Quân Nghị, bận rộn với việc thừa kế tập đoàn, cũng hiếm khi để mắt tới đứa em hờ này.
Suốt mười một năm ở Thạch gia, Tử Hiển sống như một cái bóng. Cậu hiểu rõ vị trí của mình. Cậu luôn trầm mặc, tuân thủ mọi quy tắc, không bao giờ đòi hỏi, không bao giờ vượt quá giới hạn. Cậu chịu đựng sự sai bảo của cô, chịu đựng những ánh nhìn khinh khỉnh của người làm, chịu đựng sự lạnh nhạt của cha mẹ cô.
Chỉ có Sắc Vi biết, đằng sau vẻ ngoài cam chịu đó là một tâm hồn kiên cường và lòng tự trọng cao ngút trời. Và cũng chỉ có cô biết, cậu tốt với cô đến nhường nào. Cậu là người duy nhất băng bó vết thương cho cô khi cô ngã, là người thức trắng đêm làm bài tập hộ cô, là người duy nhất dám đứng ra đánh nhau với đám con trai bắt nạt cô dù cậu bé hơn chúng.
Cô đã kéo cậu vào thế giới của mình, biến cậu thành của riêng. Và khi cô quyết định sang Pháp du học sáu năm trước, cô đã kiên quyết bắt cậu đi theo. Cha mẹ cô đồng ý ngay, vì họ muốn có người tin cẩn đi theo chăm sóc, giám sát cô con gái cưng nơi đất khách quê người. Một mũi tên trúng hai đích.
Họ đâu ngờ rằng, chính quyết định đó đã tạo cơ hội cho “con sói con” mà họ nuôi trong nhà dần dần nhe nanh múa vuốt, và “nuốt trọn” viên ngọc quý trên tay họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận